Viên Hữu Cầm đưa vỏ giấy bỏ đi cho Giang Cần:
- Cửa sổ này có vẻ hỏng rồi, mẹ thấy không ai ở nên cũng không cho sửa, tối con nhớ đừng mở, nếu thấy quá nóng thì hé cửa phòng một chút.
Giang Cần: ?
- Sao vậy?
- Con ngủ ở đây à?
Viên Hữu Cầm nhìn hắn một cách kỳ lạ:
- Không ngủ đây thì ngủ ở đâu? Phòng khách à? Thôi đi anh, cái sofa đó quá nhỏ, ngủ không thoải mái đâu.
“?”
- Hai mẹ con dọn dẹp xong chưa, ba phải xuống vứt rác đây. - Giọng của Giang Chính Hoành bỗng vang lên bên ngoài.
Viên Hữu Cầm để đồ không dùng vào túi nhựa rồi đưa cho Giang Chính Hoành:
- Con của anh muốn ngủ sofa này.
- Sofa sao ngủ được, nhỏ thế kia, ngủ một đêm lưng với eo đau hết cả. - Giọng Giang Chính Hoành đầy vẻ yêu thương.
“???”
Giang Cần choáng váng, nghĩ bụng không đúng rồi, hắn nhớ mình có phòng riêng trong nhà này mà.
Thấy vậy, Quách Tử Hàng và Dương Thụ An rời phòng chứa đồ, tìm một góc nhỏ bàn tán, chủ đề là nếu họ tốt nghiệp rồi kết hôn, bây giờ có nên bắt đầu để dành tiền cưới chưa.
Phải biết, họ vẫn là sinh viên, có 100 tệ tiền dư là rất tốt rồi.
Quách Tử Hàng còn được, y làm thêm ở đội ngũ kỹ thuật của trường Khoa học Kỹ thuật, kiếm được ít tiền, còn Dương Thụ An thì không có nguồn thu nhập nào. Mà cưới vợ là chuyện cả đời, ít tài sản quá thì không thích hợp lắm.
- Hai người làm gì thế?
Quách Tử Hàng và Dương Thụ An giật mình:
- Không có gì, tính toán chút chuyện thôi.
Giang Cần nhìn họ:
- Thụ An, về nhà nói với ba cháu, tổng hợp sổ sách thời gian gần đây gửi cho chú, sau này chú cần dùng.
- Được, cháu biết.
Quách Tử Hàng hỏi luôn:
- Nếu như, tao nói nếu nhé, Giang ca cưới vợ, bọn tao nên mừng cưới bao nhiêu tiền?
Giang Cần ngạc nhiên:
- Hỏi cái này làm gì?
- Chỉ là bỗng nghĩ tới thôi, mày với mấy người Khổng Tư Tư là quan hệ bạn học, mừng cưới tầm 200 tệ là được rồi. Vậy bọn tao thì sao? Không thể mừng 200 tệ nhỉ.
- Dĩ nhiên là càng nhiều càng tốt rồi, tối thiểu 10 ngàn tệ, nhất là Thụ An, chú giúp bố cháu mở 13 chi nhánh đấy, còn nữa cháu phải đi riêng với bố cháu, hai người chỉ đi một phong bì chú không đồng ý đâu.
“...”
Dương Thụ An và Quách Tử Hàng nhìn nhau, nghĩ bụng thôi về thôi về, dọc đường tìm chỗ làm thêm trong lễ Tết này.
Một lúc sau, Phùng Nam Thư tiễn khách về đã quay lại, đi dép lông mềm mại rồi nhìn Giang Cần, khuôn mặt xinh đẹp trong ánh đèn còn đẹp hơn cả bộ lông cừu.
Giang Cần cũng nhìn cô, im lặng một lúc rồi đi tới, vươn tay bóp má người ấy, cảm giác má cô lạnh lẽo và mịn màng.
Nếu hỏi Giang Cần có muốn Phùng Nam Thư không, chắc chắn là muốn.
Đối với hắn, được trùng sinh là một khởi đầu mới, mà tiểu phú bà lại đóng một vai trò rất quan trọng và không thể thiếu trong kiếp này của hắn.
Sự quan trọng đó không phải là tiểu phú bà cho hắn vốn khởi đầu, mà là bản thân Phùng Nam Thư, đối với hắn rất quan trọng.
Chàng trai hai mươi tuổi, huyết khí phương cương, muốn ôm và bóp má cô cũng là chuyện bình thường.
Két...
Đúng lúc đó, hai vợ chồng đi vứt rác đã quay lại, Giang Cần lập tức rút tay về, giả vờ như không có chuyện gì mà cười cười.
- Hai đứa làm gì thế?
- Không có gì đâu ạ, chúng con chỉ trò chuyện thôi.
Phùng Nam Thư gật đầu:
- Dạ, chỉ là véo má và tán gẫu thôi.
Viên Hữu Cầm và Giang Chính Hoàng nhìn nhau, nghĩ bụng có phải mình về sớm quá không.
10 giờ tối, Giang Cần tắm xong ra phòng khách, nhìn phòng ngủ của mình rồi nhìn căn phòng đơn, suy nghĩ một lúc rồi quay người, gõ cửa phòng mình một cái, bên trong không có phản ứng gì.
- Mình vào lấy quần áo nha, cậu không mặc đồ thì kệ cậu chứ không liên quan gì đến mình đâu, khà khà.
Nói xong, Giang Cần nắm tay cầm xoay sang phải một cái.
Cửa nhà hắn là loại tay cầm bằng nhôm hợp kim màu bạc, vừa tắm xong, dầu gội còn vương chất hoá học làm trơn tay, khiến việc mở cửa trở nên khó khăn.
Đúng lúc đó, Phùng Nam Thư xuất hiện phía sau hắn, tò mò nháy mắt:
- Cậu, cậu làm gì ở đây vậy?
- Mình… mình đi lấy quần áo, cậu đi đâu vậy?
- Đi dạo thôi.
Thực ra Phùng Nam Thư đi tìm hắn ở phòng để đồ, nhưng chờ mãi không thấy nên quay lại, mà nói dối thì rất tự nhiên.
Giang Cần rất chính nhân quân tử, đẩy cửa bước vào, rồi Phùng Nam Thư quan sát cửa phòng một lúc, thấy không có động tĩnh gì nên cũng lẽo đẽo đi theo vào.
- Vừa nghỉ Tết là cậu qua đây liền à?
- Ừm, mình nhớ dì.
- Vậy chú Cung thì sao?
- Chú Cung vui mừng cháy máy, được một căn biệt thự miễn phí.
Giang Cần lục tủ quần áo lấy vài bộ, nhưng không vội ra ngoài, quay lại bật máy tính nói là phải làm việc.
Đăng nhập QQ, nhóm công việc 208 rất nhộn nhịp, Tô Nại kêu về nhà vui quá, khóa cửa muốn làm gì thì làm, Đổng Văn Hào thì nói một ngày không gặp ông chủ, trong lòng trống trải.
Một lúc sau, Ngụy Lan Lan và Đàm Thanh cũng tham gia trò chuyện, nhưng họ rõ ràng không vui bằng.
Hiệp hội thương mại Lâm Xuyên và chi nhánh Multi-group đều là tổ chức chính thống, không có khái niệm nghỉ hè nghỉ tết, đó cũng là nỗi cay đắng của nhân viên văn phòng.
Rồi nhóm lại bàn về chuyện đi liên hoan của các phòng ban trước đây vài ngày, lời nói đầy tự hào, cảm thấy bản thân cũng là người lớn có thể đứng vững. Rồi mọi người bắt đầu trêu nhau xưng hô Tô tổng, Đổng tổng.