- Tiểu phú bà, sao hôm nay cậu không tìm mình ôm ấp gì hết vậy? - Giang Cần vừa nhìn nhóm vừa tự nhiên nói ra.
Phùng Nam Thư liền ngẩng đầu lên, nhìn Giang Cần chăm chú hai giây:
- Cậu, cậu muốn ôm mình phải không?
- Không có đâu, mình chỉ tò mò thôi.
Phùng Nam Thư nhìn hắn không chút động tĩnh:
- Vậy cậu muốn ôm mình nửa tiếng hay một tiếng?
Giang Cần nhìn đồng hồ:
- Nếu cậu muốn ôm thì nửa tiếng đi, giờ đã 10 giờ rồi.
- 11 giờ mình vẫn không buồn ngủ.
- Thật à?
Phùng Nam Thư phồng má:
- Không tin cậu thử xem.
Giang Cần im lặng một lúc, buông chuột, vòng tay ôm lấy eo Phùng Nam Thư, kéo cô vào lòng.
Toàn thân cô mềm nhũn, dính chặt vào hắn, ánh mắt lấp lánh niềm vui.
- Trước hết chúng ta phải thỏa thuận, không được hôn cổ đấy. Tết năm nay nhà đông người, sẽ bị phát hiện, lúc đó sẽ không ai tin chúng ta chỉ là bạn nữa. - Giang Cần bỗng nhớ ra một chuyện, vội nhắc.
Phùng Nam Thư vừa mở miệng ra định hôn cổ thì nghe vậy đành từ bỏ:
- Mình không định hôn cổ đâu.
- Thật à?
- Ừ, mình chưa bao giờ lừa cậu.
Giang Cần hít sâu một hơi, siết chặt cô hơn, có cảm giác muốn nhào nặn cô vào trong người mình, tất cả cảm giác được và không được cảm nhận đều trải nghiệm hết rồi.
Cứ thế ôm đến 12 giờ, rồi chơi đùa bàn chân cô thêm một lúc, Giang Cần mới rời đi.
Phùng Nam Thư được ôm no nê rồi, ánh mắt cũng trở nên ướt át, rồi lẽo đẽo đưa hắn ra ngoài, quay lại định ngủ, thì bỗng nghe tiếng tít tít từ máy tính.
Tô Nại: “Ông chủ, địa chỉ đổi mới, cái cũ bị vô hiệu hoá rồi.”
Tô Nại: “www.#%&&@¥.com, mau xem đi!”
“?”
Phùng Nam Thư ngơ ngác ngồi xuống ghế, copy rồi dán vào thanh địa chỉ, nhẹ nhàng nhấn Enter.
Sáng hôm sau, ngoài cửa sổ Tề Châu lại bắt đầu rơi tuyết, đường phố trắng xóa, nhìn có vẻ lạnh lẽo.
Viên Hữu Cầm và Giang Chính Hoành dậy sớm đi làm. Tiếng động cũng đánh thức Giang Cần, dù sao hắn cũng không ngủ được nên Giang Cần đi cùng họ ra ngoài và mua lồng bánh bao và nước canh cay ở quán ăn sáng đối diện khu chung cư.
Lúc hắn mang bữa sáng trở lại, Phùng Nam Thư đã dậy rồi, vẻ mặt mơ màng ngồi ở phòng khách, thấy hắn trở về thì nhỏ giọng nói một câu: bé đáng yêu của cậu đột nhiên tỉnh dậy.
Nhìn thấy cảnh này, trái tim Giang Cần bỗng nhiên rung động.
Có một cô gái xinh đẹp đang đợi hắn ở nhà, khi hắn về sẽ nhìn thấy cô, điều này khiến hắn hơi ngẩn ngơ.
- Đi rửa tay rồi lại đây ăn sáng đi.
Phùng Nam Thư bước vào phòng vệ sinh rồi đột nhiên quay lại:
- Giang Cần, thật sự có một tấm kính có thể nhìn ra bên ngoài, nhưng bên ngoài không thể nhìn thấy bên trong sao?
Giang Cần sửng sốt một lúc, sau đó suy nghĩ kỹ rồi nói:
- Có lẽ là có. Có lẽ sự khác biệt về chỉ số khúc xạ có thể gây ra hiệu ứng truyền tải, nhưng mình cũng không chắc chắn. Dù sao thì mình cũng không phải là người làm kính. Nếu cậu thực sự muốn biết thì có thể tìm kiếm trên Baidu xem.
- À à.
Phùng Nam Thư đeo dép chạy vào phòng tắm, sau đó đánh răng rửa mặt, ăn sáng với Giang Cần, rồi nhanh chóng giải quyết lồng bánh bao và nước canh cay đã mua.
Giang Cầm đưa tay lau khóe miệng cô:
- Cậu ăn no chưa?
Tiểu phú bà gật đầu:
- No rồi.
- Mình phải xử lý chút việc, cậu ngoan ngoãn ở bên cạnh mình xem TV, đợi mình làm xong thì chơi với cậu.
- Vâng.
Những ngày nghỉ đông đối với Giang Cần mà nói thì rất tuyệt, vì ở nhà có lò sưởi. Tuyết rơi ngoài cửa sổ, dùng việc công làm việc tư, trong lòng có tiểu phú bà, nói là thiên đường cũng không quá.
Còn ăn mừng năm mới gì nữa? Đây không phải là ăn tết rồi sao?
Giang Cần ngồi trên ghế sô pha, lúc thì cầm chuột, lúc thì quay qua quay lại, rất bận rộn.
Nhưng ngày nào Phùng Nam Thư cũng hỏi một số câu hỏi kỳ lạ, nghe có vẻ không thể giải thích được.
- Giang Cần, trên thế giới có loại máy móc nào có thể tạm dừng thời gian không?
- Không có, chúng ta là sinh vật trong thế giới ba chiều và không thể chạm tới lĩnh vực này, trừ khi một ngày nào đó con người có thể bước vào một cấp độ cao hơn. Nhưng mình đoán là không thể. Suy cho cùng, các trình độ cũng do con người tưởng tượng ra, nhưng thật sự rất khó để mọi người tưởng tượng ra những thứ họ chưa từng thấy.
Phùng Nam Thư cũng biết những gì Giang Cần nói, dù sao cô cũng là học sinh giỏi thực sự, nhưng cô chỉ muốn xác minh để chắc chắn rằng câu trả lời là chính xác.
Đây gọi là nghiêm túc và ham học hỏi!
Giang Cần không biết câu hỏi kỳ lạ của cô đến từ đâu, hắn chỉ nghĩ rằng cô lại xem một bộ phim viễn tưởng nào đó nên không để ý lắm, thay vào đó hắn vẫn tập trung vào công việc.
Thông qua máy tính xách tay và app trò chuyện, giờ đây hắn điều khiển Zhihu, Multi-group, Hiệp hội thương mại Lâm Xuyên và quỹ Kim Ti Nam, phát động cuộc tấn công thầm lặng vào thị trường tiêu dùng ngoại tuyến, xây dựng thương hiệu và nhanh chóng chiếm lĩnh thị trường, nhưng trực tuyến vẫn không thay đổi.