Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 825: CHƯƠNG 824: NẾU NĂM ẤY LÀ BẠN BÈ (2)

Sở Ti Kỳ bần thần một lúc, có mấy lần cô có cảm giác như mình đang mơ về thời cấp ba, cô khẽ nắm chặt tay, muốn gọi tên Giang Cần, nhưng lại không biết nếu Giang Cần đáp lại thì cô nên nói gì.

Thật ra những bạn học phía sau cũng đang quan sát cô, như Tần Tử Ngang, Vu Toa Toa, Vương Tuệ Như, Quách Tử Hàng, Dương Thụ An, Triệu Lộ, Khổng Thiến Thiến...

Họ biết, Sở Ti Kỳ đã hối hận rồi.

Năm đó cô kiêu ngạo biết bao khi đối mặt với Giang Cần, thì giờ có lẽ cô hối hận bấy nhiêu.

Nhưng ở Lâm Xuyên, hoặc những người học ở các trường xung quanh Lâm Xuyên đều biết, Giang Cần ngày hôm nay đã không còn là Giang Cần ngày trước nữa, hào quang trên người hắn rực rỡ như mặt trời, đã cách xa những người như họ như trời với vực.

- Mình vừa thấy ảnh của Giang Cần ở hành lang thư viện, ghi là cựu học sinh ưu tú.

- Thật không vậy?

- Thật mà, tớ nhớ trước đây chỗ đó treo ảnh của Einstein.

- Cái này thì tớ không ghen tị, nhưng cậu ta lấy được Phùng Nam Thư, mẹ kiếp tớ ghen tị đến chết mất.

Trong tiếng thì thầm to nhỏ, Sở Ti Kỳ cuối cùng cũng can đảm định lên tiếng, nhưng lại thấy Giang Cần đứng dậy đi ra ngoài, vừa đi vừa nói rằng hồi ức không cần quá nhiều, hơi say là đủ.

Sau đó hắn bước đến cửa sau A1 bên cạnh, những sinh viên đang rôm rả ôn lại chuyện cũ đột nhiên im bặt, rồi nhìn Giang Cần, lại nhìn Phùng Nam Thư, biểu cảm trên mặt vô cùng phấn khích.

Thật ra họ cũng giống như mấy người đến nhà Giang Cần ăn cơm dạo trước, không ai nghĩ ra được, sao lại là hắn chứ.

Giang Cần và Phùng Nam Thư hồi cấp ba đã nói chuyện với nhau bao giờ đâu.

Ngay lúc này, sự yên tĩnh đột ngột khiến tiểu phú bà như có linh cảm, cô quay đầu nhìn về phía cửa sau, vẻ lạnh lùng vừa rồi trong nháy mắt đã trở nên đáng yêu.

- Ca ca.

Phùng Nam Thư vừa lên tiếng, những người xung quanh lập tức nín thở, không thể tin nổi mà nhìn về phía cô.

Chết tiệt, tiểu thư lạnh lùng khi yêu lại đáng yêu đến thế này ư?!

Bọn họ đã cùng Phùng Nam Thư trải qua cả một thời cấp ba, nhưng chưa từng thấy Phùng Nam Thư nhỏ nhẹ gọi tiếng ca ca, điều này thật khó tưởng tượng.

- Đi, ra ngoài đi dạo.

- U ừm.

Phùng Nam Thư chạy theo hắn ra ngoài, nắm chặt tay hắn, dính người không chịu được.

Thực ra hồi học cấp ba, Giang Cần cũng từng lén đi xem Phùng Nam Thư, dù sao cũng là mỹ nữ, ai mà không muốn nhìn nhiều thêm vài lần, nhưng hắn thực sự chưa từng giao lưu với cô, có vài lần gặp nhau ở cửa cũng chỉ lướt qua nhau.

Nhưng lần trở về trường cấp ba này, dường như dòng thời gian đã bị xáo trộn, khiến hắn một lần nữa gặp lại cô trong thời gian cũ.

Giá như mình thích tiểu phú bà từ năm nhất cấp ba thì tốt rồi, giờ có lẽ sẽ có nhiều kỷ niệm hơn.

Ừm?

Giang Cần ngẩn ra, ánh mắt trong nháy mắt trở nên chột dạ, nhưng vẫn giả vờ bình tĩnh, sợ tiểu phú bà phát hiện ra điều bất thường.

- Hồi cấp ba sao cậu không kết bạn với mình?

Phùng Nam Thư ngẩng đầu nhìn hắn, đúng lý hợp tình nói:

- Mình sợ.

Giang Cần đột nhiên hứng thú:

- Hồi cấp ba cậu biết mình à?

- Biết, tóc cậu như thế này, phía trước dài lắm, che mất mắt trái, lúc đó mình cứ nghĩ cậu chỉ có một mắt.

Phùng Nam Thư vừa nói vừa kéo tóc mình xuống một lọn để bắt chước.

Giang Cần bị lịch sử đen tối này đánh cho không nói nên lời:

- Lúc đó mọi người đều để tóc như vậy mà? Sao cậu chỉ nhớ mỗi mình?

- Nhưng cậu để như vậy thì đẹp, những người khác không đẹp, trông rất ngốc.

- Cậu nhỏ tuổi mà đã có mắt nhìn như vậy rồi ư? Không phải lừa mình chứ?

Phùng Nam Thư ngoan ngoãn lắc đầu:

- Không lừa cậu, mình gặp cậu là muốn hất tóc cậu lên xem.

Giang Cần bĩu môi, không tin chút nào:

- Cậu có gặp mình mấy lần đâu chứ? Trong mắt cậu, mình hẳn là giống như những bạn học khác, chỉ là củ cải trắng.

- Kỳ thi thử giữa kỳ năm lớp 11, mình ngồi trước cậu và quên mang hộp đựng đồ dùng học tập, thế là cậu đã đưa mình một cây bút, mặc dù không nói gì.

- Có chuyện này sao?

- Có mà, môn đầu tiên mình không có bút để dùng, đành nộp bài trắng, chỉ thi được thứ tám toàn khối.

- Thứ tám mà không được, cậu khoe đủ khéo đấy?

Phùng Nam Thư mím môi:

- Chỉ có lần đó là mình không thi được thứ nhất.

Giang Cần hơi sửng sốt, đột nhiên nhớ đến chuyện rèn giũa Hà Mạn Kỳ, lúc đó Phùng Nam Thư đã cố ý nhắc đến chuyện mình có một lần không thi được thứ nhất, hắn còn tưởng tiểu phú bà đang khiêm tốn, hóa ra là muốn xem hắn còn nhớ không? Có chút tâm cơ đấy.

Nhưng Phùng Nam Thư cũng không biết, thực ra ký ức của hắn đã bị cách biệt hơn chục năm rồi, chuyện như vậy hắn thực sự không nhớ chút nào.

- Cảm thấy lãng phí rất nhiều thời gian.

Giang Cần đút tay vào túi:

- Cậu nói xem nếu chúng ta là bạn tốt từ hồi cấp ba thì sẽ như thế nào?

Phùng Nam Thư ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn hắn, chớp chớp đôi mắt long lanh:

- Vậy thì giờ mình đã chơi điện thoại dự phòng của cậu rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!