- Đó không phải đồ chơi!
- Ca ca, muốn xem điện thoại dự phòng.
Muốn nhìm điện thoại dự phòng là không thể nào, nhất là giữa ban ngày ban mặt, bầu trời còn sáng trưng và thời tiết thì lại còn rất lạnh nữa.
Giang Cần vuốt ve gương mặt mịn màng căng bóng nhưng lại lạnh buốt của Phùng Nam Thư, ngăn cản sự tò mò giống như mèo con của cô, đồng thời kéo cô ra tận cửa giảng đường. Nếu như có người qua đường nào không phân biệt được đâu là tình bạn đâu là tình yêu thì có khi sẽ tưởng hai người là một đôi tình nhân trẻ.
Không bao lâu sau, Quách Tử Hàng và Dương Thụ An cũng xuống, đi cùng còn có Khổng Tư Tư, Đoàn Yến và Thiệu Hướng Hạo hôm trước sang nhà Giang Cần ăn chực. Một nhóm bảy người bước đi thành hàng, dạo quanh phố ăn vặt ngoài cổng, phòng bi-a và quán net bí mật.
Mặc dù đang nghỉ lễ nhưng rất nhiều cửa hàng trên phố ăn vặt vẫn mở cửa, tất cả mọi người đang chuẩn bị kiếm thêm một đợt nữa trước khi nghỉ tết.
Cái gì mà bánh tương, mì lạnh Hàn Quốc, bánh bao chiên nước, bánh quai chèo, nồi lẩu nóng hổi bốc hơi dưới trời đông thiếu sức sống, mùi thơm của món ăn càng khơi dậy cảm giác thèm ăn trong mùa khô lạnh.
Phùng Nam Thư chưa từng nhìn thấy những thứ này trước đây, cuộc sống cấp ba của cô mãi mãi chỉ là một đường thẳng nối liền từ nhà đến trường học, vì vậy trên đường đi cô vô cùng tò mò, nhìn cái gì cũng thấy lạ lẫm.
- Vừa rồi… Sở Ti Kỳ khóc ở trong lớp, trong lớp cũng không có ai dám lên tiếng.
“?”
Quách Tử Hàng nhân lúc Phùng Nam Thư đang đi dạo phía trước, nhỏ giọng nói:
- Lúc đầu cô ấy chỉ khóc thầm nhưng sau khi nhìn thấy cậu chụp ảnh với Phùng Nam Thư ngoài cửa sổ thì đột nhiên không kiềm chế được, đây là lần đầu tiên tôi thấy cô ấy khóc.
Giang Cần ngẩng đầu nhìn ánh nắng rực rỡ giữa mùa đông, khẽ thở dài:
- Trường học cũ sắp bị phá, đúng là nghe mà muốn khóc, điều này chứng tỏ tất cả mọi người đều là người trọng tình trọng nghĩa.
- Nhưng tất cả mọi người đều nói Sở Ti Kỳ khóc vì cậu, chắc hẳn cô ấy đang hối hận.
- Năm đó, lúc cậu thích cô ấy thì Sở Ti Kỳ vô cùng kiêu ngạo, kết quả bây giờ lại không cầm được nước mắt. Nhiều người trong lớp cũng không đồng cảm với cô ấy, chỉ hơi cảm thán, có lẽ là cảm thấy cảnh còn người mất.
Đúng lúc này, Phùng Nam Thư đột nhiên quay khuôn mặt nhỏ nhắn lại, nhìn Quách Tử Hàng với vẻ mặt lạnh lùng.
Tiểu phú bà cao lãnh ba năm lộ ra biểu cảm này tạo cảm giác thật sự quá ngột ngạt, ánh mắt tựa như thanh kiếm sắc bén, mà chuôi kiếm vẫn là màu hồng phấn.
Giang Cần “à ờ” một tiếng:
- Lão Quách, chúc mừng mày, mày không có tiền lì xì rồi.
Quách Tử Hàng: ???
Dương Thụ An đi tới vỗ vai y:
- Lão Quách, hồ đồ thế, chuyện gì cũng dám nói đúng không? Sắp Tết đến nơi rồi, sao đến bây giờ cậu vẫn còn không biết phân biệt lớn nhỏ vậy?
- Không phải, tôi không có ý gì khác mà, tôi còn có thể cứu vãn không?
- Hết cứu, cậu không thấy phản ứng của chú tôi à, ngay cả người già như chú ấy cũng không dám tiếp lời cậu.
- Nhưng tôi cảm thấy có thể thử cứu vãn một chút…
Cơ thể mập mạp của Quách Tử Hàng chạy đuổi theo bọn họ đi vào phòng bi-a, sau đó đi ăn mì sốt nổi tiếng ở trường cao trung Thành Nam.
Nói tới cũng thật trùng hợp, lúc bọn họ đang ăn mì thì lại gặp Sở Ti Kỳ, bên cạnh còn có Vương Tuệ Như và Vu Toa Toa, đôi mắt Sở Ti Kỳ quả thật hơi ửng đỏ, chứng tỏ lời của lão Quách là đúng.
Hết cách rồi, dù sao hôm nay cũng là lúc quay lại cấp ba, chủ đề ít nhiều sẽ liên quan đến sự tiếc nuối, nhắc đến năm đó, bầu không khí chợt trở nên căng thẳng, sự không cam lòng suốt bao nhiêu năm lại càng trở nên nặng nề thêm, khúc mắc cũng khó mà gỡ xuống hơn.
Chẳng hạn như nếu khi đó tôi học hành chăm chỉ thì tốt rồi, nếu lúc đó tôi không giận hờn mà chia tay với anh ấy thì tốt rồi, khi đó tôi đừng mải đắm chìm vào trò chơi điện tử thì tốt rồi.
Có rất nhiều người đến ăn mì sốt, người nói những lời như vậy cũng rất nhiều, thế là tâm trạng của Sở Ti Kỳ lại trở về như lúc trước, ánh mắt dán chặt vào người Giang Cần.
- Còn phải thêm một chút giấm nữa…
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Phùng Nam Thư thì thầm, cầm bình giấm đổ ùng ục vào bát.
Giang Cần quay đầu nhìn, nhìn nước canh đen thui trong bát của cô thì không nhịn được nuốt nước bọt.
- Có vẻ không thể ăn được nữa rồi. - Tiểu phú bà cây ngay không sợ chết đứng nhìn về phía Giang Cần.
Giang Cần nheo mắt:
- Ai bảo cậu rót nhiều như vậy?
- Giang Cần, mình ăn của cậu, cái này cậu ăn đi.
“…”
Nhìn thấy cảnh này, Khổng Tư Tư, Đoàn Yến và Thiệu Hướng Hạo cũng không khỏi liếc nhìn nhau, trong lòng thầm nghĩ, thiếu nữ thiên tiên cao lãnh mà cũng biết ghen, hoàn toàn là dáng vẻ của một bình dấm tinh nhỏ.