Sau khi từ trường cao trung Thành Nam trở về, rất nhanh đã đến cuối tháng chạp, tuyết ngừng rơi ở Tế Châu một tuần, sau đó lập tức nổi một trận tuyết lớn, phủ trắng đất trời phối hợp với những chiếc lồng đèn đỏ do chính quyền thành phố treo lên và các chương trình khuyến mãi khác nhau ở các cửa hàng, thành phố nhỏ này ngay lập tức bùng lên theo hương vị của năm mới.
Cái gì mà thanh lý kho hàng cuối năm, cái gì mà chợ mua sắm đồ tết, từ sáng đến tối, các loại xe màu sắc dùng để tuyên truyền không ngừng chạy vòng quanh các con đường.
Ven đường thường xuyên có mấy đứa nhỏ cầm nhang chạy lung tung khắp nơi, đốt pháo nổ vang cả một năm mới.
Buổi sáng thứ sáu, Giang Cần dẫn Phùng Nam Thư đi đến cửa hàng để mua câu đối và đèn lồng, gọi hai người Quách Tử Hàng và Dương Thụ An đến lao động miễn phí, lái thẳng đến vườn hoa trong biệt thự của tiểu phú bà.
Theo lời chú Cung nói, mẹ kế của Phùng Nam Thư không cho phép bọn họ dán câu đối xuân nên biệt thự này chưa bao giờ dán câu đối.
Giang Cần nói tôi có thể đến chỗ mẹ cậu nên dán một chữ “Phúc” thật lớn.
- Giang Cần, dán ngược kìa.
- Ừ, đây chính là phúc đến, đọc gần giống trở ngại.
Phùng Nam Thư mở miệng nhỏ, như thể lần đầu tiên nghe thấy kiểu chơi này, trông vừa ngốc nghếch lại vừa đáng yêu.
Giang Cần nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, bước lên lầu, lẻn vào phòng công chúa của Phùng Nam Thư tham quan một chút.
Rất xinh đẹp, rất sạch sẽ cũng rất rộng, nhưng chính bởi vì rất đẹp và sạch sẽ nên căn phòng dường như không có một chút cảm giác người ở nào cả, chẳng trách tiểu phú bà cứ thích lẻn vào nhà hắn.
Nhìn cái ổ nhỏ này của hắn đi, mặc dù không rộng hơn nhà vệ sinh là bao nhưng quần áo ném khắp nơi, đôi tất không đủ một đôi, đây mới gọi là cuộc sống!
Viên Hữu Cầm không có ở đây, nếu không để bà nghe thấy những lời phát biểu đại nghịch bất đạo của Giang Cần, cơ thể ngàn vàng của ông chủ Giang chắc chắn phải chịu số phận ngủ ngoài ghế sô pha.
Giang Cần đưa tay lướt qua bàn làm việc, như thể có thể nhìn thấy Phùng Nam Thư thời trung học đang làm bài tập, trong đôi mắt ngây thơ ẩn chứa một tia khát vọng tự do.
Khi ông chủ Giang quay trở về tầng một, hắn phát hiện trên tường phòng khách có thêm một chữ “Cần”, cũng dán ngược như chữ “Phúc” bên cạnh, Phùng Nam Thư thì cầm bút lông, nhìn vẻ mặt có vẻ như rất hài lòng với tác phẩm của mình.
- Cảm ơn chú Cung đã tiếp đãi, cháu phải về nhà, lần sau lại ghé chơi. - Phùng Nam Thư đưa bút lông cho ông.
- Hả? À… Về nhà?
Đầu chú Cung co giật hồi lâu, quay lại nhìn căn biệt thự rộng lớn như vậy, trong lòng thầm nghĩ đại tiểu thư ơi cô không thể phân biệt rõ đâu là nhà à.
Giang Cần nhìn Phùng Nam Thư đi ra ngoài, không nhịn được nhếch môi:
- Chú Cung, đêm giao thừa đến nhà cháu ăn cơm nhé?
- Có được không?
- Được mà, mẹ cháu vừa đổi cái bàn lớn hơn, càng nhiều người càng náo nhiệt mà.
Chú Cung mím môi:
- Cảm ơn Giang thiếu gia.
Sau khi Giang Cần tạm biệt chú Cung, hắn gọi Quách Tử Hàng và Dương Thụ An đi ra ngoài, sau đó đuổi theo tiểu phú bà:
- Sao, hôm nay có vui không?
- Vui, nhà chú Cung thật đẹp nhưng ngôi nhà nhỏ của chúng ta cũng rất đáng yêu.
“?”
Phùng Nam Thư ngồi ở ghế phụ liếc nhìn Giang Cần một chút, sau đó lắc lắc chiếc vòng ngọc lớn trên tay mình.
Quách Tử Hàng và Dương Thụ An ngồi ghế sau liếc mắt nhìn nhau, trong lòng thầm nghĩ cơm trưa còn chưa được ăn, sao lại thấy hơi no rồi.
- Trưa nay chúng ta đi ăn gì đó đi.
Giang Cần suy nghĩ một lúc:
- Mì ăn liền Khang Mạch Lang, gói nâng cấp, dung tích gấp 1,5 lần một gói bình thường.
Dương Thụ An ho một tiếng:
- Chú, ngày nào bọn con cũng ăn mì ăn liền ở trường rồi, chán lắm, có thể đổi món khác được không.
- Mì ăn liền Khang Mạch Lang nhà chú khác với mì mà các cậu từng ăn ở trường.
- Thật không?
Giang Cần gật đầu:
- Ừ, nhà chú không có trứng kho.
Nghe thấy lời này, khóe miệng Dương Thụ An hơi co giật, không khỏi nhớ tới món mì mình nếm thử ở nhà chú Cẩu vào Tết nguyên đán năm ngoái.
Cũng bởi vì thím thích ăn trứng kho nên chú Cẩu đã làm hai hộp không có trứng kho và một hộp có ba quả trứng kho, còn một mực khẳng định đây là vận may, không phải gian lận.
Đương nhiên nói gì thì nói, Giang Cần cũng không keo kiệt như vậy.
Biệt thự của Phùng Nam Thư rất lớn, bọn họ mất bốn tiếng đồng hồ chỉ để dán câu đối xuân, bây giờ mệt muốn chết nên Giang Cần dẫn bọn họ đến một quán ăn, gọi một bàn đồ ăn coi như là thù lao.
Ngày hôm sau, Viên Hữu Cầm dậy rất sớm, sắp xếp Giang Chính Hoành và Giang Cần tổng vệ sinh, Giang Chính Hoành phụ trách khu vực chung bên ngoài, Giang Cần thì phụ trách ba phòng ngủ.
Sau đó bà và Phùng Nam Thư phụ trách việc làm sủi cảo cho ba ngày tết.
Bấy giờ, ngoài cửa tuyết rơi thưa thớt, trong phòng bật máy sưởi, trên truyền hình đang phát sóng tiểu phẩm《Tam Tiên Tử》từ những năm trước, toàn bộ bầu không khí đều tràn ngập ấm áp.