Viên Hữu Cầm gói xong một cái, không nhịn được nhìn về phía Phùng Nam Thư ở bên cạnh.
Cô đang chăm chú nghiêm túc nắn bột gói lại nhân bánh sủi cảo, nặn vừa nhanh lại vừa đẹp.
Thần kỳ thật, năm ngoái làm sủi cảo một mình mệt biết bao, bảo Giang Cần nhanh chóng tìm cho mình một cô con dâu, thế mà năm nay cái gì cũng có rồi.
Viên Hữu Cầm âm thầm cảm thán, đột nhiên nhìn thấy con trai cầm chổi đi từ phòng ngủ của hai người họ ra, trong tay cầm một quyển báo cuộn lại như cái ống.
- Đây là cái gì vậy, cuộn dày như vậy nhét dưới gầm giường? Không cần thì con vứt đi nhé! - Giang Cần quơ quơ tay, vẻ mặt đắc ý.
Giang Chính Hoành sửng sốt:
- Tiểu tử thối này, ba giấu chỗ nào con cũng tìm ra được thế?
- Giấu?
Viên Hữu Cầm lấy lại tinh thần, ánh mặt lập tức trở nên nghiêm túc:
- Anh giấu cái gì?
Giang Chính Hoành giật lấy tờ báo, nhét vào túi quần:
- Không có, không có gì, anh đi cọ bồn cầu đây.
Phùng Nam Thư nặn xong một cái sủi cảo, nhìn về phía Viên Hữu Cầm với ánh mắt đầy tò mò:
- Dì ơi, đó là cái gì thế?
- Quỹ đen của chú con, hẳn là đã tích góp được ba bốn năm rồi, chú luôn cho rằng mình rất thông minh nhưng thật ra dì đã biết từ lâu, dì chỉ giả ngốc thôi, giấu tiền riêng gần như trở thành sở thích của chú con rồi, dì sẽ giả bộ không biết, chơi với chú ấy.
- Dì ơi, con hiểu, đôi lúc con cũng giả vờ.
Viên Hữu Cầm đưa tay lau bột mì trên cái mũi nhỏ của cô:
- Đám đàn ông này, đôi khi khá trẻ con, không biết được phụ nữ chúng ta thông minh đến cỡ nào.
Phùng Nam Thư gật đầu:
- Giang Cần cũng rất trẻ con, cậu ấy vẫn thích ngồi bập bênh.
……
Mùi vị năm mới ngày càng nồng đậm trong ngày ba mươi tết, tất cả các kênh trên TV đều có người đọc diễn văn mừng ngày xuân năm mới và đủ loại chúc mừng cho một năm sắp đến.
Giang Cần vừa xử lý công việc cuối năm vừa nghịch chân nhỏ trắng nõn của Phùng Nam Thư, nghịch đến mức đôi mắt cô lóng lánh ánh nước, quả nhiên là muốn xem điện thoại dự phòng của Giang Cần.
Cần phải quyết định vị trí cho cửa hàng ở khu đô thị mới một chút, báo cáo hạng mục của bộ kỹ thuật Multi-group cũng cần thẩm duyệt lại. Ngoài ra cũng cần phải quan tâm đến trang chủ chủ đề Tết và quy trình đăng ký người dùng mới của Zhihu nữa.
Mặt khác, bên tập đoàn Vạn Chúng cũng tập hợp đủ loại văn kiện gửi qua cho hắn.
Dù sao thì hắn cũng là đại cổ đông lớn thứ hai Vạn Chúng, tuy là không tham gia vào việc kinh doanh thường ngày nhưng vẫn còn rất nhiều quyết sách quan trọng cần hắn quyết định.
Hả?
Thành phố Tế Châu ký hợp đồng với tập đoàn Vạn Chúng về kế hoạch xây dựng trung tâm thương mại?
Khi đọc tới chỗ này Giang Cần phải khựng lại một chút, sau khi tìm hiểu nội dung kỹ càng tỉ mỉ hơn ở trong mail thì hắn cũng đã hiểu sơ sơ rồi.
Tế Châu cố ý muốn khai phá trong khu đô thị mới một cách mạnh mẽ nên việc có khu kinh doanh mới là điều chắc chắn không thể thiếu được, mà Tế Châu cách Lâm Xuyên không xa nên việc lãnh đạo thành phố Tế Châu có thể nghĩ đến việc tiến cử Vạn Chúng đúng là một sự lựa chọn không tồi.
Chỉ là trước mắt cần một nhà thầu địa phương đứng ra nhận việc xây dựng trung tâm thương mại này thì mới tính tiếp được, hiện tại thì tiến độ hạng mục vẫn còn khựng lại ở đây.
Giang Cần nhìn thoáng qua danh sách rồi khoanh tròn một nhà trong đó, sau đó hắn duỗi người một cái, khi ngẩng đầu lên thì ngoài trời đã tối sầm rồi mà đầu ngón chân tiểu phú bà cũng đã bị miết đỏ.
- Sao lại đỏ lên hết rồi?
Phùng Nam Thư nằm trên giường nhìn hắn:
- Giang Cần, cậu là tên khốn nạn.
Giang Cần ho khan một cái:
- Không phải cậu muốn đi ngắm pháo hoa à? Đi, mình đưa cậu đi xem pháo hoa nha.
- Cậu trả tất cho mình đi đã.
- Tất cậu ở đâu cơ?
- Ở trong túi cậu đó, túi phải ấy.
Giang Cần đào đào trong túi một lúc, lòng thì nghĩ người trẻ bây giờ xong thật rồi, sao có cái tốt là lại muốn giấu trong mình vậy, chẳng có tiền đồ gì hết.
……
Pi bùm~
Véo đoàng!
Pháo hoa xán lạn đêm giao thừa nổ tung ở chân trời nơi đèn đuốc rực rỡ chiếu xuống toàn bộ con sông Nam Hà khiến nó ánh lên đủ loại màu sắc, như mộng như ảo.
Tần Tử Ngang đi dạo trên bờ sông Nam Hà đen như mực, tay cầm bật lửa Zippo, mỗi lần đốt một cây pháo lại đổi một như thằng ăn trộm, nhất quyết không ở một chỗ quá lâu, chính xác là đang chơi du kích.
- Đại ca, rõ ràng là mình bỏ tiền ra mua pháo hoa cơ mà, sao đại ca chơi pháo như thằng ăn trộm thế?
- Năm trước mày không tới nên không hiểu đâu, nơi này có chó đấy.
Tần Tử Ngang lén lút vẫy vẫy tay cầm đầu năm đàn em đổi sang vị trí khác, sau đó lại đốt một cây mừng năm mới.
Lúc này Giang Cần cũng đã đi tới bờ sông Nam Hà, thấy bộ dạng lén lút của Tần Tử Ngang thì tức đến ê răng, mẹ nó đã đốt cho nó bay lên bầu trời rồi còn không cho mình xem, có cần phải thế không? Đúng là kẹt xỉ muốn chết luôn đ- má!