Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 829: CHƯƠNG 828: KHÔNG HỔ LÀ ĐẠI TIỂU THƯ

- Ca ca, mình cũng muốn đốt pháo hoa. - Phùng Nam Thư ngửa đầu lên nhìn hắn.

- Đi, đi tìm Tần Tử Ngang mượn một cái, mình cũng có phải không trả lại cho người ta đâu, đốt xong rồi trả lại là được, vẫn còn nóng hôi hổi luôn.

Giang Cần nắm lấy tay nhỏ mềm mại của Phùng Nam Thư xuôi theo dòng người chen chúc xô đẩy nhanh chóng tiếp cận mục tiêu.

Tần Tử Ngang đang định đốt cái mới thì thấy Giang Cần, gã hoảng hồn kêu:

- Giang Cần, cậu đừng có mà quá đáng nhá!

- Nào đừng chạy vội, đằng sau nhiều lạch nguy hiểm lắm, nghe tôi nói đã, lần này tôi không lấy hết của cậu, chỉ lấy một cái cho Phùng Nam Thư chơi thôi, ok không?

Tần Tử Ngang nhìn Phùng Nam Thư trông vẫn rất lạnh lùng:

- Cậu dỗ vợ cậu vui mà cậu cũng không tự bỏ tiền ra được à?

Phùng Nam Thư nheo mắt lại:

- Tần Tử Ngang là người tốt.

- Cái gì vớ vẩn vậy hả? Tôi chỉ mượn một cái về chơi chút thôi rồi tí nữa trả cậu liền, nếu cậu không cho thì cũng đừng trách tôi bắt cóc đạo đức cậu!

Tần Tử Ngang tự hỏi hồi lâu:

- Thôi nể mặt Phùng Nam Thư, cho cậu một cái đấy.

Giang Cần mỹ mãn ôm một cây pháo hoa lên:

- Tôi mượn bật lửa luôn với.

Tần Tử Ngang sắp chửi má nó đến nơi rồi:

- Đã đi mượn pháo hoa rồi mà đến cả bật lửa cũng không có hả?

- Tôi không mua pháo hoa thì tôi mang bật lửa đi làm cái gì?

“???”

Giang Cần đưa bật lửa cho tiểu phú bà đồng thời dựng thẳng pháo hoa lên cho cô, sau đó hắn thấy tiểu phú bà nheo mắt lại, cùng lúc ngọn lửa châm vào kíp nổ cô cũng nhanh chóng lui về sau vài bước.

Khi bó hoa nở tung ra chiếu sáng bầu trời đêm ánh sáng rực rỡ ấy cũng ánh lên đôi mắt xinh đẹp của Phùng Nam Thư.

Con gái mà, khi thấy đồ vật có màu sắc rực rỡ còn biết sáng lên sẽ cực kỳ vui vẻ, dù đó chỉ là khoảnh khắc lướt qua thì cũng đủ để khiến cô sung sướng hồi lâu.

- Cậu chơi có vui không?

Phùng Nam Thư gật đầu, lông mi cong vút mảnh dài hơi run lên:

- Chơi vui lắm đó Giang Cần, đây là năm mới tốt nhất mình từng trải qua.

Giang Cần mỉm cười rồi duỗi tay trả lại bật lửa cho Tần Tử Ngang:

- Trả nè, với cả nể mặt tiểu phú bà vui vẻ đến vậy tôi sẽ tặng cậu một món quà năm mới.

- Quà ở đâu ra?

- Về nhà rồi biết, quà cho bố cậu đấy.

“?”

Tần Tử Ngang mờ mịt chẳng hiểu gì cả, lòng thì nghĩ đụyt mẹ chuyện khỉ gió gì vậy? Không biết nhà người ta ở đâu mà còn đòi tặng quà cho người ta? Điên à.

Nhưng sau khi gã chơi pháo xong về ăn cơm tất niên đón giao thừa lại phát hiện bố mình đang vui vẻ uống rượu, trong miệng còn nói là ơn cao phù hộ, ơn cao phù hộ gì gì đó, trông cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn.

- Bố, bố được ai tặng quà hả?

Tần Hùng Vĩ sửng sốt một chút rồi quay qua nhìn con trai mình:

- Sao mày biết bố mới nhận được quà?

Tần Tử Ngang cũng ngơ ngác:

- Có thật ạ, thứ gì vậy bố? Mau lấy ra cho con xem với, cây pháo kia của con đắt lắm đấy!

Tần Hùng Vĩ ngẩng đầu:

- Hạng mục cải tạo trong thành phố Tế Châu cũ, bên bố mãi không tìm được quan hệ để xâm nhập vào nhưng giờ bên bố đã đuổi kịa đoàn tày xây dựng khu đô thị mới rồi.

Tần Tử Ngang:

“???”

- Mày có biết nhãn hiệu trung tâm thương mại nổi tiếng ở Lâm Xuyên không? Vạn Chúng đấy. Tòa thị chính Tế Châu muốn tiến cử trung tâm thương mại này nên sau khi biết tin bố vẫn luôn lén lút giao lưu với bên kia, muốn để bọn họ đề cử bố làm nhà thầu địa phương nhưng mà bọn họ vẫn luôn lơ bố.

- Sau đó thì sao bố?

Tần Hùng Vĩ gãi đầu:

- Bố cũng không biết tại sao đêm nay bên kia lại đồng ý đột ngột, lại còn bảo là quà năm mới nữa chứ.

Tần Tử Ngang:

“...”

Xây dựng khu đô thị mới là một dự án lớn, nhưng nếu khu kinh doanh không thể được xây dựng, thì việc xây dựng cũng sẽ trở nên vô ích. Do đó, hợp tác với Tập đoàn Vạn Chúng được coi là một dự án trọng điểm.

Ông già của Tần Tử Ngang ngửi được mùi tiền nên đã tìm cơ hội liên hệ lén với bên Vạn Chúng vài lần, hy vọng Vạn Chúng có thể đề của bọn họ trở thành chủ thầu địa phương.

Bởi vì việc xây dựng khu đô thị mới là một chuyện có thể kéo dài vài năm và thậm chí là mười mấy năm, trong quá trình đó đề cập rất nhiều đến các công trình lớn khác nên nếu bọn họ có thể trà trộn rút được một hai phần thì đúng là phú quý lật trời.

Trong danh sách hôm nay Giang Cần xem xét có công ty của bố Tần Tử Ngang, dù sao thì Tử Ngang huynh dám đứng trong căng-tin cấp ba gào lên bảo sẽ bao cả trường thì đương nhiên có thể nói mọi người ở Thành Nam đều biết công ty bố gã tên là gì rồi.

Hắn có bốn nguyện vọng.

Một là cả nhà bình an khỏe mạnh, hai là tiểu phú bà luôn vui vẻ, ba là tiền vào như nước, bốn là thế giới hòa bình.

Đêm nay Tần Tử Ngang đã thỏa mãn được một nguyện vọng của Giang Cần nên hắn cũng thỏa mãn một nguyện vọng của bố gã xem như là có qua có lại, dù sao thì chủ thầu địa phương cũng phải tìm, hợp tác với ai cũng là hợp tác.

.

(*) p/s: Cảm ơn đề cử của bạn đọc [HuyNQ0709] và kim phiếu của mọi người [Thuy222], [chanhlle7576], [khanh120906], [namcuke] v.v Như đã hứa thì qua đã bạo chương nhóeee, nay vẫn cònnn!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!