Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 830: CHƯƠNG 829: KHÔNG HỔ LÀ ĐẠI TIỂU THƯ (2)

- Tử Ngang?

- Dạ? À không có gì đâu bố, con về phòng trước đây.

Tần Tử Ngang bước nhanh lên tầng hai rồi mở máy tính ra, sau đó tìm tòi một chút về trung tâm thương mại Vạn Chúng, tin tức nhảy ra đầu tiên là về doanh nhân thanh niên Lâm Xuyên - Giang Cần đã trở thành cổ đông lớn thứ hai tập đoàn Vạn Chúng.

Tần thiếu trầm tư hồi lâu, thầm nghĩ hóa ra giúp hắn dỗ vợ hắn vui vẻ lại có tác dụng đến vậy, chả trách Dương Thụ An cứ gọi Phùng Nam Thư là thím mãi mà không hề ngại ngùng gì.

Đêm đó Tần thiếu đăng nhập vào QQ, đổi ký tên từ cái kia cái gì lang bạt kỳ hồ nửa đời người trở thành kiên nhẫn giấu mình và phú quý.

Cùng lúc đó, bữa cơm tất niên nhà họ Giang cũng chính thức bắt đầu rồi, chú Cung đã đến từ lâu và còn xách theo một đống quà lớn.

Phùng Nam Thư vừa mới về nhà thay quần áo xong thì nghe được tiếng chuông cửa nên đã chạy ra mở, còn bảo chú Cung không cần phải khách sáo đến vậy, dù sao thì trong nhà cũng không thiếu cái gì.

Trong khoảng thời gian này, nhà họ Giang luôn có họ hàng tới thăm nhà, lời khách sáo này của tiểu phú bà là học từ Viên Hữu Cầm, lại còn học vừa nhanh vừa tốt mới ghê.

Nhưng chú Cung nghe xong thì không biết nên trả lời thế nào mới phải, chú thầm nghĩ đại tiểu thư à, cô còn chưa gả đi nhà người ta đâu đấy!

- Chú Cung tới rồi ạ? Mau mau mau, mời ngồi mời ngồi.

Giang Chính Hoành ló đầu từ phòng bếp ra:

- Sủi cảo sắp chín rồi đây.

Chú Cung bỏ quà xuống:

- Đại tiểu thư nhà tôi ở đây quấy rầy gia đình mãi đúng là ngượng quá.

- Nào có quấy rầy chứ, Nam Thư ngoan còn không hết nữa là, trên dưới nhà tôi đều hoan nghênh con bé hết.

- Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.

Giang Chính Hoành dẫn chú Cung vào nhà ngồi rồi rót một tách trà:

- Nam Thư đón năm mới xong là phải đi Thượng Hải luôn hả?

Chú Cung xoa xoa tay:

- Trước đúng là như thế, nhưng mà tôi thấy đại tiểu thư như vậy khéo còn chẳng biết nhà mình ở đâu nữa ấy chứ.

Giang Chính Hoành nghe xong thì gật đầu rồi nhìn thoáng qua phòng bếp hơi lo lắng.

Nam Thư nhà người ta là con gái nhà lành mà lại bị lôi kéo ở đây ăn tết, ít nhiều gì cũng không hợp lý, nhỡ phụ huynh nhà người ta tìm tới cửa thì dù bọn họ không có ác ý thì cũng khó mà nói rõ được.

Nhưng quả thật cô bé Nam Thư quá khiến người ta yêu thích đi, đừng nói tới kiểu người cảm xúc kích động, hỡ cái là hành động không suy nghĩ nhiều như Viên Hữu Cầm, mà ngay cả người cha già như ông vừa mới nghĩ tới nếu Phùng Nam Thư không được gả vào nhà mình thì trong lòng ông cũng cực kỳ không dễ chịu.

- Anh cứ ngồi đi, để tôi vào bếp giúp mẹ nó.

- Ừm.

Chú Cung mím môi rồi quay qua nhìn Phùng Nam Thư:

- Đại tiểu thư, cô lấy cái vòng tay này ở đâu ra vậy?

Trước đấy khi đi biệt thự dán câu đối là một công việc mà tiểu phú bà sợ chạm vào sẽ nát nên không nỡ đeo, nhưng hôm nay là đêm giao thừa, đương nhiên cô sẽ không nhịn được mà muốn đeo ra ngoài rồi.

Phùng Nam Thư giơ tay lên quơ quơ hai cái:

- Đây là vật gia truyền của nhà Giang Cần.

- Đến cả vật gia truyền cũng nằm gọn trong tay cô rồi, thật là không hổ danh đại tiểu thư.

Bỗng khuôn mặt nhỏ của Phùng Nam Thư hiện lên vẻ hoảng hốt:

- Chú Cung, chú đang nói gì vậy, sao cháu nghe không hiểu gì vậy?

Chú Cung cũng sửng sốt một chút, bỗng chú nhanh trí quay qua phát hiện Giang thiếu vừa đi ra khỏi phòng.

Vừa nãy hắn tập trung viết kế hoạch cả năm 2010 trong phòng, vừa mới bước ra đã thấy chú Cung giơ ngón cái khen thật không hổ là đại tiểu thư.

“?”

- Chú Cung ah, tiểu phú bà lại làm gì hả?

- Không có gì đâu Giang thiếu, chỉ là tôi vừa mới nghe đại tiểu thư kể hôm nay đại tiểu thư phóng pháo hoa thôi.

Giang Cần gãi gãi đầu rồi đi vào bếp rót cốc nước uống, thầm nghĩ sao lại thế này, sao cứ có cảm giác có người đang lừa mình thế nhở?

……

Sáng mùng một, cả thành phố bị đánh thức bởi tiếng pháo hoa bùm bùm, rất nhiều người đều tay trái cầm một con gà, tay phải cầm một con vịt, trong lòng còn ôm một đứa nhóc béo sau đó tay xách nách mang về nông thôn.

Cơ mà lúc gia viên Hồng Viên rời đi là rời nguyện một cục nên họ hàng trong nhà đều ở cùng một khu, vậy nên cũng không cần phải phiền đến thế.

Sáu giờ sáng tiểu phú bà đã rời giường rồi, cô mới bước ra khỏi phòng ngủ với tình trạng buồn ngủ dụi dụi mắt, thì lúc này đã bị bố mẹ Giang Cần nhét cho một cái bao lì xì rất dày, vừa nhìn đã biết bên trong tràn trề không khí vui mừng đến thế nào rồi.

Giang Cần im lặng xuất hiện ở sau lưng hai vợ chồng không một tiếng động:

- Mẹ, lì xì của con đâu?

- Đây của con đây, đừng có tiêu tiền lung tung đấy nhá.

Giang Cần nhận lấy bao lì xì nhéo một chút, còn không dày bằng một phần mười bao của tiểu phú bà.

Kỳ quái, rõ ràng kế hoạch rất thuận lợi mà, bố mẹ bị tiểu phú bà nắm trong lòng bàn tay mà tiểu phú bà lại nghe lời mình nói nhất, thế sao địa vị trong gia đình của mình vẫn thấp nhất vậy?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!