Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 831: CHƯƠNG 830: VẬT GIA TRUYỀN

- Không thú vị, cho cậu hết đấy.

Giang Cần đưa lì xì của mình cho tiểu phú bà.

Tiểu phú bà liếc hắn một cái:

- Cậu tích quỹ đen đi, mình sẽ giả vờ không biết gì cả.

“?”

Giang Cần chưa kịp load xong tình hình thì chú Cung đã điện đến báo là chú tới rồi, đang chờ dưới tầng.

Hôm nay người nhà tiểu phú bà tới đây, nửa giờ nữa là họ tới Tế Châu rồi nên chú Cung muốn đưa cô về nhà để chuẩn bị trước.

Tuy rằng Viên Hữu Cầm, Giang Chính Hoành và Giang Cần đều xem Phùng Nam Thư là người nhà của mình, nhưng người nhà thật sự của cô tới đây rồi thì cũng không thể mời bọn đến nhà được, chuyện này không hợp về lý.

Vì vậy Giang Cần đưa Phùng Nam Thư xuống tầng rồi nhìn cô lên xe.

Phùng Nam Thư ngồi trên chiếc xe có hình người mini bằng kim loại ở mũi xe, vẫy tay qua lớp cửa xe với Giang Cần:

- Tối nay mình sẽ về nha.

- Biết rồi, tối mình sẽ chờ cậu về ăn cơm.

- Được.

Phùng Nam Thư lộ ra biểu cảm sung sướng, sau đó cô đoan trang ngồi ngăn ngắn lại trên ghế như đại tiểu thư được nhân sự nuông chiều từ bé đến lớn, cuối cùng là rời khỏi gia viên Hồng Vinh.

Người giúp việc trong biệt thự đã đang dọn dẹp tuyết đọng đồng thời cũng phô tấm thảm màu đỏ từ bên trong cảnh cửa phô tới ngoài cửa, dù sao thì cũng là ăn tết, vẫn phải có vài khoảnh khắc nghi thức chứ.

Sau nửa giờ, một chiếc xe màu đen từ từ đi vào trong biệt thự, theo tiếng xe mở ra Tần Tịnh Thu bước xuống, mắt sáng ngời nhìn Phùng Nam Thư.

- Nam Thư, năm mới vui vẻ.

- Thím, chúc mừng năm mới.

Tần Tịnh Thu nhìn Phùng Nam Thư với vẻ yêu chiều, tâm trạng trở nên sung sướng kỳ lạ:

- Thím biết cháu không muốn rời khỏi Tế Châu nên năm nay thím tới tìm cháu ăn tết đây.

Phùng Nam Thư mím môi rồi giơ tay lên để lộ ra vòng tay phỉ thúy:

- Thím xem nè, vật gia truyền nhà Giang Cần đấy.

- Vật gia truyền?

- Dạ, mẹ Giang Cần cho cháu đấy.

Thấy vẻ vui sướng trên mặt cháu gái, Tần Tịnh Thu cũng hơi kinh ngạc.

Thứ khiến bà kinh ngạc không phải vật gia truyền mà là phát hiện ra hình như Nam Thư đã rộng rãi thoải mái hơn nhiều rồi, quan trọng nhất là thái độ của con bé với mình rõ ràng không còn phòng bị và xa cách như trước nữa.

Vì sao bà lại thấy vậy? Vì động tác vừa rồi của Phùng Nam Thư đại biểu cho dục vọng muốn chia sẻ của mình, người bình thường chỉ có dục vọng chia sẻ đối với người mình thích thôi.

Năm đó cháu gái bị người ta ép đón đi, lúc gặp lại con bé đã không còn chút tin tưởng nào với bà nữa rồi, bà cũng đã cố gắng rất lâu nhưng vẫn không thể đổi lấy một lần tin tưởng của con bé.

Nhưng lúc này rõ ràng Phùng Nam Thư thân mật với bà hơn nhiều.

- Nam Thư, cháu thích thím lại rồi hả?

Phùng Nam Thư mím đôi môi đỏ hồng:

- Giang Cần bảo thím là người tốt, dù trước đó có xảy ra chuyện gì thì cháu cũng phải nhớ rõ thím là người tốt.

Tần Tịnh Thu sửng sốt một chút sau đó vui mừng nói:

- Nam Thư, lần này thím tới là muốn có buổi gặp gỡ chính thức với Giang Cần, có được không cháu?

- Thím cũng mang vật gia truyền ạ?

- Cháu không phải nhắc, thím có một cái ở đây thật này.

Nửa tiếng sau, nhà Giang Cần cũng trong tình trạng biển người tấp nập, ngay cả thềm cửa cũng sắp bị người ta dẫm nát.

Đặc biệt là những họ hàng ở Lâm Xuyên, gì mà chú ba bà sáu chú bảy thím tám đều mang quà đến nhà hết, trên mặt bọn họ cũng treo nụ cười thân thiết nhiệt tình, cũng không còn chút phong thái họ hàng giàu có như năm ngoái.

Hết cách, người ta đi xe Audi, đến cả cái thắt lưng cũng có giá trị ba mươi nghìn tệ thì so kiểu gì?

Giờ vị trí hai bên đã xoay ngược lại, người ta là họ hàng giàu có rồi đấy.

Đặc biệt là Giang Cần còn giúp Lâm Linh tìm được việc làm, nghe nói nội dung công việc đơn giản mà tiền lương lại cao hơn mức lương trung bình ở Lâm Xuyên nhiều, bình thường còn hay được tiếp xúc với nhân viên chính phủ và các chủ doanh nghiệp lớn khiến hắn càng khó lường hơn trong mắt các họ hàng.

Chỉ tính những người bảo là từng bế Giang Cần hồi nhỏ cũng đã mọc ra sáu người mới rồi, còn có người nhớ rõ Giang Cần thích ăn thân rau thơm chứ không thích ăn lá rau thơm, làm người ta nhìn mà than thở.

Đương nhiên Lâm Đức Hoài cũng ở trong đông đảo họ hàng nhà họ Giang, mục đích ông tới đây là để đưa Lâm Linh tới cảm ơn cả nhà Giang Chính Hoành.

- Đám họ hàng ở Lâm Xuyên đúng là quá vật chất.

- Năm ngoái Lâm Tam Bình kia còn khoác lác trong phòng khách nhà chúng ta suốt ba tiếng, gì mà con ổng làm việc ở thành phố tuyến một, lương một năm một trăm nghìn tệ, năm nay lại chẳng dám phụt ra câu nào.

- Còn có Lâm Bá Thủy kia nữa, lúc trước nói móc nói mỉa bảo thi đại học cũng vô dụng, giờ sao không nói gì nữa đi.

- Chị dâu họ của ông mới buồn cười cơ, trước kia lúc dời khu mảnh đất phía sau kia vốn là của chúng ta mà con mụ ấy cứ nói là của nhà mình, năm nay lại còn mong Giang Cần tìm việc giúp cho con trai mình, tìm việc mẹ gì, còn không thèm ngọt nhạt với tôi thì mơ đi!

- Sống hơn nửa đời người rồi giờ mới được mát mày mát mặt một tí.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!