Viên Hữu Cầm tiễn đi một đám họ hàng, vừa mới mát mày mát mặt không được bao lâu thì sóng họ hàng khác đã lại xuất hiện.
Giang Cần không chịu nổi nữa nên đã lấy danh nghĩa đi chúc tết trốn luôn ra ngoài, sau đó hắn gọi Quách Tử Hàng với Dương Thụ An ra rồi chọn bừa một giao lộ nào đó ngồi nói chuyện phiếm.
Cái giao lộ này có một sườn dốc, sau khi tuyết rơi đường sườn núi sẽ khá là trơn nhưng dù tòa thị chính đã cố tình đặt một biển cảnh báo cẩn thận trơn trượt nhưng người đi qua nơi này đều sẽ không nhịn được mà chơi một đoạn Street Dance.
Ba người xem rất vui, cảm giác còn thú vị hơn Xuân Vãn ấy chứ.
Nhưng mà đôi khi cười quá lớn thì cũng sẽ có người trừng mắt, liếc xéo hoặc lườm bọn họ một cái, còn nhe răng trợn mắt muốn nói vài lời chúc phúc.
- Chúng ta ngồi đây cười bỉ ổi như vậy, liệu có khi nào bị đánh không nhở?
- Bọn họ đánh mình vì cái gì cơ, cười cũng không phạm pháp mà, có lên cả tòa án tao cũng không sợ. - Giang Cần nói kiểu cực kỳ đúng tình hợp lý.
Đúng lúc này một chiếc xe màu đen bỗng chạy như bay tới gạt tuyết đọng sang hai bên, sau khi ổn định dừng ở ven đường, ba người cao to mặc vest đen bước xuống nhìn qua ba người, cuối cùng khóa chặt mục tiêu vào người ngồi giữa.
- Cậu là Giang Cần đúng không? Mời cậu đi theo chúng tôi một chuyến.
- Hả? Ấy ấy ấy… Quân tử động khẩu không động thủ, tôi có luyện qua đấy!
Giang Cần bị người ta xách nách đành phải kêu to:
- Đ-t mẹ, nhẹ chút nhẹ chút, cười không phạm pháp mà?
Thấy vậy, Quách Tử Hàng với Dương Thụ An tắt nụ cười ngay lập tức, bọn họ nói nhưng vẫn hơi sợ hãi:
- Tôi, vừa nãy chúng tôi không cười, vừa nãy chỉ có chú tôi cười thôi.
Đám đàn ông cao to liếc nhau một cái:
- Thôi, mang hết qua đó luôn đi.
- Ấy? Đừng mà, chú ơi cháu sai rồi, cháu không bao giờ như thế nữa, chú tha cho cháu đi, cháu còn phải về ăn cơm với bố mẹ nữa!
“...”
Sau một lúc lâu và quãng đường xóc nảy thì Giang Cần, Quách Tử Hàng với Dương Thụ An đều được đưa tới biệt thự sân vườn trên đại lộ Quan Lan.
Lúc ba người xuống xe, bọn họ liếc nhau ngay lập tức, trong mắt hiện lên vẻ mờ mịt khó hiểu.
Chú Cung nhanh chóng chạy ra đón ba người:
- Giang thiếu, bà hai tới đây, nên muốn gặp cậu.
Giang Cần bừng tỉnh ngay tắp lự:
- Khó trách khó trách, nhưng mà muốn gặp cháu thì cũng không cần như vậy chứ, chỉ cần nói một câu mời hoàng tử lên xe là được rồi, sao còn chơi trò bắt cóc vậy, quá dọa người đi, cháu còn tưởng cháu vi phạm quy tắc ngầm nào rồi cơ.
- Bà hai hơi hài hước quá ấy mà, thích trêu đùa người khác một chút.
- Thím ấy đâu rồi ạ?
- Bà ấy đang ở trong phòng khách, tính tình bà hai rất tốt, con người cũng khá lương thiện, cũng đối xử chân thành với đại tiểu thư nên cậu không cần khẩn trương đâu.
Giang Cần thầm nghĩ mình đã gặp qua từ lâu rồi, căn bản không sợ gì cả, sau đó hắn cất bước đi vào phòng khách thì thấy Phùng Nam Thư đang ngồi trên sô pha, mà người ngồi đối diện với Phùng Nam Thư chính là Tần Tịnh Thu.
Tần tổng vẫn nhã nhặn như lần gặp trong cuộc họp lần trước chỉ là nụ cười của bà có vẻ thân thiết hơn mà thôi.
- Cũng lâu rồi chúng ta không gặp nhau nhỉ Giang tổng.
- Tần tổng, sao ngài lại ở đây? - Giang Cần lộ ra biểu cảm cực kỳ kinh ngạc.
Tần Tịnh Thu nở một nụ cười nhẹ:
- Thật ra ta chính là thím của Nam thư.
“...”
Giang Cần hít một hơi thật sâu, sau khi khiếp sợ hồi lâu mới mở miệng nói tiếp:
- Bảo sao cháu luôn cảm thấy ngài quen quen, hóa ra ngài là thím của Phùng Nam Thư, cháu… Thật sự cháu không nghĩ tới chuyện đó, thím cũng giấu sâu quá rồi thím.
Tần Tịnh Thu còn khá vừa lòng với phản ứng của Giang Cần, bà muốn hiệu quả khiến hắn khiếp sợ thế này đây.
- Đôi khi thím thấy thật sự trời cao đã sắp xếp duyên phận cho chúng ta, thím nhớ rõ lúc ấy cháu có nói thím có một khí chất rất quen thuộc, còn nói là thím mang lại cho cháu cảm giác như cô chú trong nhà, giờ cháu biết vì cái gì rồi đúng không?
- Cháu không biết nên trả lời thế nào nữa, cháu đúng là bị dọa sợ thật, khó trách khó trách, giờ thím nói thím là mẹ Nam Thư cháu cũng tin nữa, khí chất hai người rất giống mẹ con.
Tần Tịnh Thu che miệng cười khẽ hai tiếng, cảm thấy khá là vui sướng thế là bà duỗi tay móc một cái hộp từ trong túi ra:
- Giang Cần, năm mới vui vẻ.
Giang Cần giơ tay ra nhận lấy sau đó mở ra xem, bên trong là một chiếc đồng hồ màu vàng kim, trên mặt đồng hồ có khắc Patek Philippe, chính là Patek Philippe bình thường không có gì đặc biệt đó đó.
Xong rồi xong rồi, khai giảng xong lão Tào không ghen tị chết mới là lạ ấy nhở?
- Thứ này đắt quá rồi, cháu không thể nhận được.
- Cháu cứ coi như vật gia truyền nhà thím đi, Nam Thư nhận được một cái vòng tay từ nhà cháu rồi thì thím cũng tặng cháu một chiếc đồng hồ, với cả ra ngoài làm ăn có thể nào cũng phải có vài thứ xứng với thân phận mình.