Giang Cần do dự một lúc rồi vẫn nhận lấy, sau đó hắn quay qua nhìn Phùng Nam Thư:
- Tiểu phú bà, cậu lên tầng chơi một lúc nha, mình có chuyện muốn hỏi thím.
Phùng Nam Thư ngoan ngoãn gật đầu:
- Lúc về nhớ gọi mình nha.
- Biết rồi mà.
Giang Cần nhìn theo cô lên tầng rồi mới quay lại nhìn Tần Tịnh Thu:
- Thím à, cháu biết tiểu phú bà mất mẹ từ nhỏ nhưng tại sao bố cậu ấy lại chưa từng xuất hiện vậy. Chú Cung bảo bản thân là tài xế nên không thể biết được quá sâu về chuyện trong gia đình chủ được nên cháu đã tò mò rất lâu rồi.
Tần Tịnh Thu mím môi:
- Đại bộ phận xí nghiệp của nhà họ Phùng đều ở nước ngoài, mấy năm nay nguy cơ đào thải nghiêm trọng khiến công việc hải ngoại của nhà họ Phùng cũng bị tổn thất rất lớn, thành ra bố con bé vẫn luôn ở đó ổn định cục diện không có thời gian về nước, hơn nữa anh ấy còn có một đứa con trai nữa nên lại càng không tiện về đây.
- Vậy mẹ kế của cậu ấy thì sao thím?
- Thím không tiếp xúc với người phụ nữ kia quá nhiều, chỉ biết là người do bố chồng thím giới thiệu cho thôi, tình cảm giữa anh rể với chị dâu luôn rất tốt nên anh ấy cũng không có tình cảm gì với người phụ nữ kia, nhưng cũng không thể thoái thác được.
Giang Cần nheo mắt lại:
- Sau đó người phụ nữ kia cướp đi Nam Thư từ bên thím?
Tần Tịnh Thu gật đầu:
- Về sau, thím ra nước ngoài sống mấy năm thường nghe anh rể nói Nam thư đoạt giải trong vô số cuộc thi, dù làm cái gì cũng làm rất tốt nên bên thím đều cảm thấy người phụ nữ kia có lẽ cũng là một người mẹ không tồi.
Giang Cần im lặng một lúc:
- Sau đó thì sao thím?
Tần Tịnh Thu cắn môi:
- Đợi đến khi thím về thì Nam thư đã là một thiếu nữ rồi, nhưng con bé lại không có biểu cảm gì cả, cũng không biết xã giao, như là bọc bản thân trong một lớp kén dày…
- Là do mẹ kế của cậu ấy ạ?
- Lúc ấy thím cũng nghĩ vậy nhưng người phụ nữ kia lại nói là Nam Thư tham gia quá nhiều cuộc thi nên hơi trầm cảm thôi, vậy nên mới bảo anh rể thím đưa con bé tới Tế Châu tĩnh dưỡng.
Giang Cần load lại từ đầu đến cuối:
- Dùng thành tựu của Nam Thư đóng gói bản thân thành một người mẹ tốt, làm bố Nam Thư nảy sinh thiện ý với mình, sau đó lại tìm lý do đưa cậu ấy tới Tế Châu, nhân cơ hội sinh một đứa con trai, mưu kế kinh thật.
Tần Tịnh Thu mím môi:
- Lúc ấy thím cũng rất muốn biết rốt cuộc người phụ nữ kia đối xử với Nam Thư thế nào, nhưng lúc ấy Nam Thư đã không còn tin tưởng thím nữa rồi.
- Đúng là rất gây tò mò, nghe nói đến cả câu đối xuân mà bà ta còn không cho dán, đúng là ghê gớm thật đấy.
- Dù nói thế nào thì thím cũng muốn cảm ơn cháu, Giang Cần, hình như giờ Nam Thư đã có thể mở rộng nội tâm của mình rồi.
Giang Cần muốn nói đây là sức mạnh tình bạn nhưng há miệng mãi rồi lại nuốt lại lời vào trong, cuối cùng chỉ lộ ra nụ cười mỉm.
Hôm nay là mùng một đầu tháng, không nên nói những lời không may mắn.
……
Tần Tịnh Thu không định ở lại Tế Châu lâu vì dù sao thì Tế Châu cũng là một thành phố xa lạ đối với bà, bà tới đây cũng chỉ vì Phùng Nam Thư mà thôi.
Sau khi ăn cơm với Phùng Nam Thư và gặp Giang Cần trực tiếp xong, cũng coi như bà đã bỏ được một cọc tâm sự.
Nhưng mà ngoài hai chuyện này thì Tần Tịnh Thu còn muốn làm một chuyện nữa, nhưng sau khi tự hỏi hồi lâu bà lại do dự, chuyện đó chính là chuyện bà có nên đi gặp bố mẹ Giang Cần hay không đây.
Dựa theo logic bình thường thì không đến lượt bà, vì Tần Tịnh Thu chỉ là thím của Phùng Nam Thư mà không phải là bố mẹ ruột, cho nên nếu đột ngột đưa ra lời mời hẹn gặp phụ huynh người ta sẽ rất kỳ cục.
Hai là vì hai người họ mới hai mươi tuổi đầu, còn chưa đủ tuổi để phụ huynh hai bên gặp mặt, mà nếu bà cứ gấp gáp đòi gặp như vậy sẽ khiến người ra cảm giác bà vội vàng muốn đưa cháu gái đi nhà người ta ngay ấy chứ.
Tần Tịnh Thu thương Phùng Nam Thư nhất nên căn bản không có ý muốn tiễn cháu gái đi nên bà vẫn luôn không tìm được cớ gì.
Mà trong khoảng thời gian này, Giang Cần cũng đang buồn rầu về chuyện này, vì bố mẹ hắn đều biết thím Phùng Nam Thư tới nên cũng muốn gặp mặt nói chuyện một lần.
Đối với bọn họ thì tuy thím không phải trực hệ nhưng nói thế nào thì cũng là người nhà Phùng Nam thư.
Bạn giữ con gái nhà người ta ở nhà mình lâu như vậy mà không chào hỏi cô chú chân chính của cô bé một cái thì không hợp lý, thứ hai bọn họ cũng muốn xem thái độ nhà bên kia thế nào, dù sao thì nhà họ Phùng cũng là một gia đình giàu có mà.
Nhưng lý do khiến Tần Tịnh Thu do dự cũng chính là lý do khiến bọn họ do dự, dù sao đi nữa, Giang Cần với Phùng Nam Thư mới hai mươi tuổi thôi, tuổi này mà hai bên phụ huynh gặp nhau thì sớm quá.
Hơn nữa thằng chó con mình ngày nào cũng dính người ta mà mở mồm ngậm mồm toàn là bạn tốt thì bọn họ lấy danh nghĩa gì đi gặp nhà bên kia bây giờ?