Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 834: CHƯƠNG 833: PHỤ HUYNH HAI BÊN GẶP MẶT?

Nếu bọn họ đưa ra ý tưởng gặp, nếu người ta đồng ý còn tốt, nếu không đồng ý thì có vẻ nhà họ Giang bọn họ có ý trèo cao chứ đâu.

Thế giới của người trưởng thành thực sự khá phức tạp, đặc biệt là với những cuộc gặp mặt như vậy, nhiều thì quá đáng mà ít thì lại quá nhẹ, rất khó nắm chắc.

- Sinh nhật năm ngoái của Phùng Nam Thư qua rồi.

- Sinh nhật bố mẹ cũng không có trong khoảng thời gian này.

- Mình thì thôi bỏ đi…

- Nhưng mà vẫn phải gặp mặt chứ, dù sao thì cũng sẽ là bạn tốt cả đời mà.

Giang Cần ngồi trong quán bar Tế Chu khổ sở suy nghĩ về những ngày kế tiếp, không biết đã chết bao nhiêu tế nào não rồi.

Đúng lúc này, Quách Tử Hàng với Dương Thụ An xốc rèm cửa thật dày tiến vào, bọn họ mặc áo bông mới tinh, mặt mày hồng hào, vừa nhìn đã biết là thu được không ít tiền lì xì nên mới có tư thế đi đường oai phong như vậy chứ.

Giang Cần thấy bọn họ đi vào mắt bỗng sáng rỡ như đèn pha ô tô, có cảm giác rẽ mây nhìn thấy ánh mắt trời ngay tắp lự.

- Lão Quách, Thụ An, tới đây tới đây, mời ngồi.

Dương Thụ An liếc Quách Tử Hàng một cái:

- Sao tự dưng tôi lại có dự cảm xấu nhở? Lại định về trường sớm à?

Giang Cần xua xua tay rồi nở một nụ cười thân thiết:

- Một trong hai người tổ chức sinh nhật vào ngày mai đi.

- Hả?

- Hả cái gì mà hả, ăn sinh nhật, không phải lão Quách thích ăn sinh nhật nhất hả? Mẹ nó hồi cấp ba còn trèo tường ra ngoài đi chúc mừng xong bị giáo viên chủ nhiệm bắt được, phạt hát chúc mừng sinh nhật ở trước cửa ký túc xá trong hai tiếng đó, khoảnh khắc rực rỡ thế mà mày quên rồi hả?

Quách Tử Hàng ngơ ngác há hốc miệng:

- Nhưng mà sinh nhật tao là hai sáu tháng tám cơ mà.

Giang Cần đập bàn:

- Tao biết chứ, nhưng mà ăn sinh nhật trước không được à? Để tao tổ chức một bữa lớn cho mày.

- Sinh nhật mà còn có sinh nhật trước với sau hả?

- Cùng lắm, cùng lắm thì trả lại tao cái bao lì xì Phùng Nam Thư cho mày.

Quách Tử Hàng nghe xong thì đồng ý vụ sinh nhật sớm, lúc này mới khiến Giang Cần cảm thấy mỹ mãn mỉm cười.

Tiểu Quách hiện tại cực kỳ buồn bực, y quay qua nhìn Dương Thụ An:

- Lão Dương, tại sao người phải ăn sinh nhật trước là tôi chứ không phải cậu vậy?

Dương Thụ An mỉm cười:

- Vì tôi không đáp lời chú nha.

“...”

Sau khi giúp bạn thuở nhỏ quyết định tổ chức sinh nhật trước, Giang Cần vui vẻ bắt tay vào chuẩn bị, đầu tiên là đặt nơi tổ chức, mua thiệp mời, viết lên đó là Quách Tử Hàng tổ chức sinh nhật, long trọng muốn mời xxx, ngoài ra còn cực kỳ tri kỷ đi mặt giùm một chiếc bánh kem thật to cho Quách Tử Hàng.

Cái gì gọi là bạn bè?

Mẹ nó đây chính là bạn bè!

Người đầu tiên biết tin này là Viên Hữu Cầm và Giang Chính Hoành, nghe bảo Quách Tử Hàng tổ chức sinh nhật muốn mời bọn họ, đầu hai vợ chồng đều đầy dấu chấm hỏi, đến khi Giang Cần nói thím Phùng Nam Thư cũng đi thì hai người mới à à hai tiếng, bắt đầu hiểu mà không nói ra ngoài.

Bên Tần Tịnh Thu cũng không khác gì lắm, lúc đầu nghe bảo bạn của Giang Cần muốn mới mình, bà còn cực kỳ buồn bực, thầm nghĩ quan hệ giữa hai người còn xa hơn cây tre trăm đốt thì mời cái gì mà mời.

Nhưng sau khi nghe nói bố mẹ Giang Cần cũng đi thì bà đã hiểu rồi.

Hợp lý, cực kỳ hợp lý!

Vì vậy Quách Tử Hàng ra đời ngày hai sáu tháng tám đã long trọng tổ chức tiệc sinh nhật cho chính mình vào ngày mười chín tháng hai.

Những người được mời đi dự sinh nhật trừ thím Phùng Nam Thư và bố mẹ Giang Cần ra thì còn có Khổng Tư Tư, Đoạn Yến với Thiệu Hướng Hạo, không phải mời bọn họ để thêm phần náo nhiệt mà là khiến bữa tiệc này trông hợp lý hơn thôi.

Trước một ngày, Tần Tịnh Thu đến thẩm mỹ viện trong thành phố bảo dưỡng lại toàn bộ từ đầu đến chân, còn phái riêng người mau mau chóng chóng giao một bộ lễ phục từ quê đến.

Viên Hữu Cầm cũng nhanh chóng đi uốn tóc, mua quần áo, cũng đưa Giang Chính Hoành đi làm da mặt, cực kỳ coi trọng.

Vì vậy vào ngày 19 tháng 2, hai bên gia đình đã tới nơi tổ chức tiệc sinh nhật đúng giờ hẹn.

Người chủ bữa tiệc giả dối - Quách Tử Hàng ngồi ở chính giữa run bần bật:

- Hoan… Hoan nghênh mọi người tới dự bữa tiệc sinh nhật của tôi, mọi người ăn ngon uống tốt, ăn ngon uống ngon là tôi vui rồi.

Khổng Tư Tư lại gần y:

- Tử Hàng, người kia là mẹ cậu à? Khí chất cao quý thật đó.

Quách Tử Hàng nhìn thoáng qua thím Phùng Nam Thư:

- Không, không phải, người đó là thím của Phùng Nam Thư.

- Hả?

Khổng Tư Tư cũng ngơ ngác:

- Cậu ăn sinh nhật mà sao phụ huynh Giang Cần với Phùng Nam Thư đều tới hết vậy, ủa sao không thấy phụ huynh bên cậu đâu?

Quách Tử Hàng mím môi:

- Nói ra cũng thật thần kỳ, đến cả bố mẹ tôi còn không biết hôm nay tôi đi ăn sinh nhật mình cơ.

“???”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!