Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 835: CHƯƠNG 834: PHỤ HUYNH HAI BÊN GẶP MẶT? (2)

Cùng lúc đó, Tần Tịnh Thu ngồi cạnh Phùng Nam Thư đang quan sát Giang Chính Hoành và Viên Hữu Cầm cực kỳ tỉ mỉ, ngược lại Viên Hữu Cầm và Giang Chính Hoành cũng đang quan sát Tần Tịnh Thu, thi thoảng hai bên lỡ chạm mắt nhau còn mỉm cười lễ phép, xem ra không khí có vẻ rất hài hòa.

Nhưng mà mọi người ở đây đều đến với danh nghĩa là ăn sinh nhật Quách Tử Hàng nên cũng không tiện nói chuyện cho lắm, trước hết chỉ có thể căn cứ vào ấn tượng thị giác để tiến hành tìm hiểu sơ bộ thôi.

Tần Tịnh Thu cảm thấy Giang Cần giống Giang Chính Hoành hơn, nhưng mà ánh mắt lại rất giống Viên Hữu Cầm, mà Viên Hữu Cầm cũng đang cảm thán không hổ là gia đình giàu có, tuy tuổi tác hai người không kém bao nhiêu nhưng bên kia thật sự quá trẻ so với tuổi.

Sau đó bữa tiệc sinh nhật chính thức mở màn, mọi người bắt đầu ăn ăn uống uống.

Quách Tử Hàng biết tuy rằng vai chính trên danh nghĩa hôm nay là mình nhưng thật ra sau lưng còn có hàm nghĩa khác nữa, thế là trong suốt cả bữa tiệc y chỉ tuân theo một quy tắc: ăn nhiều.

Tới khi ăn uống cũng hòm hòm rồi, phục vụ khách sạn đẩy bánh kem Giang Cần đã chuẩn bị từ trước vào phòng.

Khi bánh kem vào bàn, mọi người đều đạt được cơ hội đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi, cũng không biết là ai chủ động trước nhưng nói chung là chẳng bao lâu sau Viên Hữu Cầm với Tần Tịnh Thu đã sát lại gần nhau rồi.

- Chào chị.

- Chào chị, chị là thím của Nam Thư đúng không nhỉ? Chị trông trẻ thật đấy, bảo là chị con bé còn có ối người tin ấy chứ.

Tần Tịnh Thu cười mỉm:

- Chị trông cũng trẻ mà, không khác trong tưởng tượng của tôi lắm. Thật ra thì tôi đã muốn gặp chị từ lâu rồi, Giang Cần giỏi giang như ngày hôm nay vừa nhìn đã biết là di truyền từ bố mẹ, tôi thật sự rất tò mò về hai anh chị.

Thật ra Viên Hữu Cầm vẫn cảm thấy hơi áp lực, dù sao thì trên người Tần Tịnh Thu thật sự có khí chất nhã nhặn lễ phép quyền quý của phu nhân nhà giàu, nếu không thì Giang Cần cũng không nói là khí chất của Phùng Nam Thư rất giống thím. Riêng cái đấy thôi, bà chủ gia đình bình thường đã không theo kịp rồi.

Nhưng có thể nhìn ra Tần Tịnh Thu cũng cực kỳ có thiện ý với nhà họ.

Khiến áp lực của Viên Hữu Cầm giảm đi không ít, bà cũng mỉm cười:

- Chúng tôi cũng luôn muốn đi chào hỏi chị, dù sao thì việc không chào hỏi gì mà đã tự ý đưa Nam Thư về nhà nói thế nào cũng không được lễ phép cho lắm.

Tần Tịnh Thu lắc đầu:

- Nam Thư ăn tết một mình ở đây rất cô đơn, là tôi nên cảm ơn anh chị mới phải.

- Nam Thư quá khiến người ta thích đi, hơi ngược cơ mà tôi còn muốn trộm con bé về nhà mình nữa ấy chứ.

- Giang Cần cũng không tệ, tôi với chú Nam Thư thường nói đùa với nhau là Nam Thư nhà mình gần như không có bạn bè gì cả, kết quả không biết mèo mù vớ cá rán thế nào mà lại đào được một mỏ vàng.

Hai bên gia đình gặp mặt thì phương thức khen con nhà bên kia là cách dễ gia tăng tình cảm nhất, tựa như Viên Hữu Cầm với Tần Tịnh Thu vậy, mới dăm ba câu mà đã kéo gần được quan hệ rồi.

Hơn nữa hai người đều có thể nhìn ra Viên Hữu Cầm thật sự thích Phùng Nam Thư, mà Tần Tịnh Thu cũng thật sự công nhận Giang Cần, căn cứ vào điểm cốt lõi này, cuộc nói chuyện của hai bên cực kỳ vui vẻ.

Tần Tịnh Thu nói vài chuyện hồi nhỏ của Phùng Nam Thư, mà Viên Hữu Cầm cũng chia sẻ chuyện Phùng Nam Thư giúp bà ấy làm sủi cảo lúc ở nhà mình, Giang Chính Hoành trở thành nhân viên bên ngoài có trách nhiệm bổ sung và thuyết minh cuộc đối thoại.

- Hai đứa nhỏ đều ra ngoài học đại học thế này thì có thể chăm sóc nhau là chuyện tốt.

Tần Tịnh Thu gật đầu đồng ý:

- Đúng vậy, khả năng sinh hoạt cá nhân của Nam Thư hơi kém nên có Giang Cần bảo vệ con bé tôi cũng yên tâm hơn nhiều rồi, chỉ là hơi phiền thằng bé một chút.

- Làm gì phiền đâu chị, chăm sóc v… Ấy, bạn tốt của mình là điều hiển nhiên mà.

Tần Tịnh Thu sửng sốt một lúc vì cái quẹo đột ngột của bà Viên, nhưng sau đó hai người lại nhìn nhau cười, đều hiểu mà không nói ra ngoài.

Đúng vậy, có vài việc còn quá sớm, là phụ huynh mình không thể quyết định thay con mình được, chỉ cần mọi người đều hiểu là được.

Lúc này Giang Cần đang đứng cạnh xe bánh kem vỗ vai Quách Tử Hàng:

- Thế nào? Sinh nhật có vui không?

Quách Tử Hàng suy nghĩ một lúc:

- Vui, nhưng mà sao tên ở trên bánh kem lại là Quách Tử Hành vậy?

- Vậy chứng minh cậu rất hành (có khả năng, giỏi giang) chứ sao!

- À à, hóa ra là như vậy…

Giang Cần nhe răng cười rồi quay qua nhìn Phùng Nam Thư, kết quả phát hiện tiểu phú bà cũng đang nhìn mình, sau đó cô bất ngờ quơ quơ cánh tay trắng như tuyết khiến chiếc vòng tay phỉ thúy lắc lư lắc lư.

Thấy vậy, ông chủ Giang bỗng lộ ra một nụ cười vui mừng, hắn cảm thấy tuy là tiểu phú bà hơi ngốc nhưng chắc chắn cô đã ý thức được việc này có ý nghĩa như thế nào rồi.

Không sai, tình bạn đậm sâu của bọn họ đã được hai bên gia đình chứng kiến ngay tại giờ khắc này!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!