Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 837: CHƯƠNG 836: CẬU CÓ BIẾT PATEK PHILIPPE LÀ GÌ KHÔNG?

- Hôm nay người hờ hững với tôi thì ngày mai tôi sẽ đứng ở vị trí mà người trèo cao đến mấy cũng chẳng thể với nổi.

- Người bây giờ đều thích truyền cảm hứng nên kiểu chuyện như này là dễ truyền bá nhất, không chừng truyền truyền hồi lâu, tên ông còn được vào trong sách giáo khoa ấy chứ, Ngôi sao học tập của tôi cũng tới với tôi như thế đấy.

Lưu Hỉ Lượng nghe xong mà ngơ hết cả người, sau đó vội vàng gọi điện tìm người liên hệ truyền thông ngay lập tức.

Ba ngày sau, tin tức bắt đầu lên men.

Người đọc được tin tức đấy đều cảm khái một tiếng, hóa ra Burger King có thể sánh ngang với nhãn hiệu lâu đời như KFC nha, vì vậy nên số lượng hội viên của Hỉ Hán Hà Thanh lại tăng lên.

Thật ra hội viên và cơ chế trả trước đều là một giá trị tín dụng, mà sau màn thao tác này, tín dụng của nhãn hiệu Burger King đã đạt tới đỉnh phong.

Bộ phận nghiệp vụ của KFC ngớ người ra, lập tức muốn lên án công khai hành động vô trách nhiệm của Burger King, nhưng chưa kịp lên tiếng đã bị dập tắt.

Người ta làm lớn như vậy, trong công ty cũng không thiếu người thông minh, bọn họ liếc mắt một cái là đã nhìn ra Burger King muốn mượn bọn họ để thu hút sự chú ý về mình rồi. Lúc này chỉ cần bọn họ án binh bất động, đợi làn sóng dư luận bình ổn là bên kia sẽ không được hưởng lợi quá nhiều.

Quả nhiên, mấy ngày sau lực ảnh hưởng của sự kiện này đã không còn bao nhiêu, Lưu Hỉ Lượng thầm nghĩ mẹ nó Giang tổng đúng là liệu sự như thần. Thế là lại đi tìm truyền thông, xin lỗi công khai ngay lập tức, nhãn hiệu thức ăn nhanh hàng đầu Burger King trẻ tuổi cúi cái đầu kiêu ngạo của mình xuống và chịu trách nhiệm về hành vi suồng sã của mình.

KFC: ???

Sau đó, câu chuyện về “nhà sáng lập Burger King không ăn nổi KFC nên mới quay ra thành lập nên thương hiệu đồ ăn nhanh của riêng mình” bắt đầu lan truyền rộng rãi trong cộng đồng truyền cảm hứng.

Ngày 12 tháng 2 thời tiết ấm dần, băng tuyết tan rã, kỳ nghỉ đông hoàn toàn kết thúc.

Từ sáng Giang Cần với Phùng Nam Thư đã đi đi lại lại giữa phòng khách và phòng ngủ mấy lần để thu dọn hành lý chuẩn bị về trường.

- Giang Cần, đấy là tất của mình mà.

- Hả? À ừ, mình hơi ngáo tí, dọn nhầm rồi.

Giang Cần duỗi tay móc một bọc tất vừa mới cất vào vali ra ngoài, mười mấy đôi tất màu sắc rực rỡ có họa tiết gấu nhỏ, họa tiết cà rốt được nhét lại vào vali Phùng Nam Thư.

Tiểu phú bà phồng má nhìn hắn, thầm nghĩ Giang Cần đúng là một tên hư hỏng.

Cùng lúc đó, Viên Hữu Cầm rời giường từ lúc sáu giờ sáng, bà bưng sủi cảo nóng hầm hập từ bếp ra bàn ăn, trong mắt bà tràn ngập vẻ tiếc nuối không nỡ.

Ăn tết là như vậy đấy, náo nhiệt nhanh mà trở thành lạnh lẽo cũng nhanh.

Rất nhiều người già ở lại trong thôn đều ngóng trông có thể gặp lại con cháu vào dịp tết, rồi lại muốn được tận mắt thấy bọn chúng rời đi sau khi ăn tết xong, sau đó lại trở về cuộc sống cô đơn lẻ bóng một mình, trông rất đáng thương.

Viên Hữu Cầm có tâm thái như vậy, tuy trong lòng không nỡ chút nào nhưng bà cũng chỉ có thể dồn tâm tư vào đống sủi cảo này.

- Rõ ràng chưa về được mấy ngày mà đã phải đi lại rồi.

Giang Cần đang ăn sủi cảo cũng phải ngẩng đầu lên sửng sốt một chút:

- Mẹ, hình như trước đây mẹ có nói thế đâu?

Viên Hữu Cầm dời mắt khỏi Phùng Nam Thư:

- Trước đây mẹ nói cái gì?

- Trước đây mẹ toàn nói là trời ạ, sao còn chưa khai giảng nữa, trường cho nghỉ nhiều thế làm gì, đúng là khiến người ta tức chết mà.

Giang Cần nói vài câu theo ngữ khí của mẹ mình, kết quả mu bàn tay hắn bị ăn ba nhát đũa.

Phùng Nam Thư ở cạnh nhìn, đôi mắt sáng rỡ, sau đó cô kẹp một cái sủi cảo lên chấm dấm rồi bỏ vào miệng nhai cực kỳ sung sướng.

- Hai đứa ở bên ngoài phải chăm sóc bản thân cho thật tốt đấy biết chưa, có việc gì thì cũng phải bàn bạc lại với nhau, đặc biệt là Giang Cần, anh phải chăm sóc Nam Thư cho thật tốt đấy nhớ, đừng có mà bắt nạt con bé cả ngày mãi.

- Con biết rồi mà mẹ.

- Nam Thư cũng thế nghe, gọi điện cho dì nhiều chút, nếu Giang Cần có bắt nạt cháu thì cứ gọi mách dì.

- Dạ, nhưng mà dì à, trước giờ Giang Cần không có bắt nạt cháu.

Viên Hữu Cầm nghe xong thì nhìn thoáng qua Giang Cần, thầm nghĩ không biết cô bé ngốc này thích thằng chó nhà mình ở điểm nào nữa mà lúc nào cũng cậu ấy luôn tốt nhất.

Ăn sủi cảo xong, hai người lại bắt đầu thu thập hành lý lên xe, chú Cung cũng đến đón bọn họ rất đúng giờ, ngừng chiếc xe hơi có hình người tí hon bằng kim loại phía đầu xe ở cửa khu dân cư.

Quách Tử Hàng và Dương Thụ An tung ta tung tăng đến đi nhờ xe, kết quả bị đuổi lên chiếc Rolls-Royce đằng sau, nhất thời bọn họ còn không phân biệt được bản thân bị ghét bỏ hay là được coi trọng nữa.

Sau đó đoàn người tạm biệt bố mẹ Giang Cần rồi bước lên hành trình trở về trường.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!