Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 838: CHƯƠNG 837: CẬU CÓ BIẾT PATEK PHILIPPE LÀ GÌ KHÔNG? (2)

- Tiểu phú bà, vòng tay của cậu đâu rồi?

- Ăn tết xong mình cất đi rồi, mình sợ va vào đâu đấy lại hỏng ra.

Máy sưởi trong xe mở đủ để Phùng Nam Thư ngồi ở ghế phụ chỉ cần mặc một cái áo len màu đen bó sát người, dây an toàn thít chặt ngực cô thành một hình tròn trịa không thể nắm bằng một tay được.

Thừa dịp dừng lại trước trạm cao tốc để lấy thẻ, Giang Cần liếc qua vài chục lần, cảm thấy hơi miệng đắng lưỡi khô, thầm nghĩ lực sát thương của bạn tốt cũng lớn quá đi mất thôi.

- Hay là cậu cứ trả lại vòng cho mẹ mình đi, nhà mình còn phải giữ lại làm vật gia truyền nữa mà.

Giang Cần nhận lấy thẻ cao tốc xong thì đóng cửa sổ vào rồi nói, càng lái hắn càng cảm thấy đường dài nhàm chán nên càng muốn chọc cô.

Phùng Nam Thư liếc hắn một cái, bỗng nhiên mắt rưng rưng:

- Dì không cho cậu bắt nạt mình, cậu mà còn như vậy nữa là mình khóc đấy.

- Nhưng mà cái vòng kia là vật gia truyền của nhà mình mà.

- Dì truyền cho mình rồi.

Giang Cần méo miệng:

- Vậy nên cậu định không trả lại nữa hả?

Phùng Nam Thư gật đầu nghiêm túc:

- Không trả lại, giờ nó là của mình rồi.

- Thật ra thì chất lượng ngọc của cái vòng kia cũng không quá tốt, bên trong vẫn còn không ít tạp chất đâu, còn không trong, đợi bao giờ mình kiếm được nhiều tiền rồi mình mua cho cậu loại ngọc tốt hơn, loại ngọc sáng trong như pha lê ấy, không được sao?

- Mình không cần tốt hơn, mình chỉ cần cái này thôi.

Không hiểu sao Giang Cần lại thấy vui, ý cười đã hiện trên mặt, trong hai tiếng chạy cao tốc cũng cực kỳ hăng hái.

Sau khi xuống khỏi cao tốc Lâm Xuyên, Dương Thụ An là người xuống xe đầu tiên, người thứ hai là Quách Tử Hàng, bạn học Tiểu Quách bước xuống từ Rolls-Royce ưỡn ngựa cao tới mức sắp đặt lên trên bàn được rồi, càng miễn bàn đến bước chân kiêu ngạo đến thế nào, trước khi bước vào cổng trường y còn được bảo vệ cúi người chào một cái.

Sau đó ba người hai xe cùng đi tới Lâm Đại và tách ra ở đường đi bộ, chú Cung lái về khu nhà đối diện còn Giang Cần lái xe vào trong trường.

Giang Cần vốn nghĩ hắn tới trước một ngày thì chắc trường sẽ vắng lắm đây, nhưng ai ngờ vừa tới dưới cửa ký túc xá nữ thì đã gặp học giả trong giới moi cơm chó OTP bưng chén chờ sẵn.

- Vật gia truyền đâu?

Giang Cần kinh ngạc nhìn Cao Văn Tuệ:

- Sao cậu biết được?

Cao Văn Tuệ ăn tết xong mặt tròn ủng:

- Chú Cung là người sôi nổi nhất trong nhóm đấy chứ đùa, cả kỳ nghỉ này chúng tôi tồn tại được là nhờ chú ấy thôi đấy, mau mau, lấy ra cho tớ xem với.

- Tớ sợ làm hỏng nên không đeo. - Phùng Nam Thư dịu dàng nói.

Cao Văn Tuệ hơi thất vọng:

- Giang Cần, năm sau tôi qua nhà cậu ăn tết được không?

- Cút đi, cậu đúng là kiểu người vì cơm chó mà có thể không từ bất cứ thủ đoạn nào mà, mau mau thu dọn đồ vật chút đi, rồi tới quảng trường khai trương quán, tôi đang muốn kiếm tiền lắm rồi đây.

- Mở cửa từ lâu rồi, tôi bảo nhân viên part-time ở đó trông quán rồi. Thôi, không nói chuyện với cậu nữa, tôi đưa Phùng Nam Thư đi ha.

Cao Văn Tuệ giúp cô xách hành lý, tiện xách luôn Phùng Nam Thư lên tầng chuẩn bị nghiêm hình chất vấn, ăn chút cơm chó second-hand.

Giang Cần nhìn theo hai người lên tầng rồi mới lái xe về ký túc xá nam, vừa mới mở cửa hắn đã thấy Tào Quảng Vũ.

Tào thiếu gia cũng béo lên không ít, mặt mũi hồng hào, còn mặc nguyên một bộ đồ hiệu trên người. Đang nghịch điện thoại thì thấy Giang Cần về, thế là y đặt điện thoại mình lên bàn ở trước mặt hắn ngay lập tức.

- Nhìn nè, smart phone, HTC, hệ điều hành Android, cậu có biết hệ điều hành Android là gì không? Saipan chỉ đáng xách dép cho nó thôi!

Giang Cần vén tay áo lên để lộ chiếc đồng hồ trên tay:

- Nhìn nè, Patek Philippe, mấy trăm nghìn nhân dân tệ, cậu có biết Patek Philippe là gì không?

Tào Quảng Vũ: “...”

Hắn cẩn thận tháo đồng hồ ra rồi để xuống bàn, chỉnh mặt đồng hồ sao cho nó chiếu thẳng vào Tào Quảng Vũ, rồi đi giặt khăn trải giường, mở cửa sổ cho thông gió, chà lau tro bụi trên mặt bàn.

Sau khi làm việc một hồi, Giang Cần cũng lấm tấm mồ hôi dù thời tiết đầu xuân vẫn còn rét lạnh.

- Lão Tào nhìn giờ giùm với được không? Tôi đang giặt quần áo không sờ vào điện thoại được.

- Một giờ năm mốt.

- Hình như không đúng thì phải, có phải điện thoại của cậu bị chậm không, đi xem đồng hồ tôi giùm cái.

“...”

Nghe vậy, Tào Quảng Vũ sửng sốt một chút, sau đó nhe răng trợn mắt hận không thể bò xuống dưới cắn người kia ngay bây giờ.

Dù gì thì y cũng là một nhà sáng tạo nội dung, một phú nhị đại có danh tiếng, từng viết rất nhiều bài viết ai cũng khoái như [Series Mập mờ với bạn gái cũ là hoa khôi], [Series Thiếu nữ tiên thiên hạ phàm tìm tôi làm nũng], [Series Hai hoa khôi tranh giành tôi ở bên đường].

Còn có bài viết nổi tiếng nhất là [Series Trên tay đeo Patek Philippe hay không cũng không ảnh hưởng đến việc tôi lái Rolls-Royce], chắc chắn những thứ này đều là thành quả từ trí não của y, không hề liên quan gì tới cuộc sống của Giang Cần.

Nhưng chưa đến nửa năm, lão Giang đã đeo được Patek Philippe mà vợ hắn cũng đã đổi một chiếc Rolls-Royce mới, mẹ nó làm tổn thương người khác quá rồi đó.

Chẳng lẽ cảnh tượng trang bức long trọng nhất trong ảo tưởng của mình lại là cuộc sống bình thường của hắn sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!