- Có nhìn chưa? Mấy giờ?
- Một giờ năm hai!
- Tôi đã nói rồi mà, điện thoại cậu bị chậm một phút rồi.
Tào Quảng Vũ giận tím mặt:
- Là do trùng hợp trôi qua một phút, có được không hả?
Giang Cần đón ánh sáng mặt trời mà nở nụ cười sáng lạn, thầm nghĩ mỗi lần nghỉ về là lại muốn phun mình, nhưng lần nào cũng lê lết trên đất không đứng dậy nổi, cơ mà phải công nhận là lão Tào càng đánh càng hăng, tinh thần cũng cực kỳ đáng kính.
Có bạn cùng phòng như này thì sao bạn lại không nỗ lực cố gắng được chứ?
Sau đó hắn lau khô tay rồi đeo đồng hồ lại, đi tới trước giường Tào Quảng Vũ vỗ hai cái:
- Tào ca, mời tôi ăn một bữa đê.
- Dựa vào cái gì?
- Cậu mua cả điện thoại mới rồi mà không có bữa ăn mừng nào à?
Tào Quảng Vũ phát ra tiếng cảnh cáo như chó dữ:
- Không phải cậu cũng mua Patek Philippe rồi à, lại còn mấy trăm nghìn nhân dân tệ, muốn mời thì cũng là cậu mời chứ.
- À không, tôi không mua cái Patek Philippe này.
Giang Cần giơ tay lên bình tĩnh lướt qua:
- Đây là quà người ta tặng tôi.
“...”
Một lúc lâu sau, Giang Cần rời khỏi ký túc xá đi 208 xử lý công việc với vẻ mặt vui tươi hớn hở.
Mà hắn vừa mới đi thì Chu Siêu cùng Nhâm Tự Cường đã trở lại, hai người họ vừa bước vào đã thấy Tào Quảng Vũ nằm trên giường, mắt nhìn vào khoảng không vô định trên trần nhà mà hoài nghi nhân sinh.
Nhâm Tự Cường liếc qua Chu Siêu:
- Tào ca bị làm sao vậy? Sao tôi cứ có cảm giác như cậu ấy tức mà không làm gì được nhở?
- Hẳn là trong thời gian ăn tết, cậu ta mua được thứ gì đó rất tốt rất quý, định khoe với Giang ca xong bị Giang ca phản pháo nên mới hoài nghi nhân sinh như này. - Chu Siêu nói.
- Sao cậu biết?
- Bệnh cũ thôi, lần khai giảng nào chẳng có một chuyến như này. Mấy lần trước tôi toàn về phòng đầu tiên nên xem nhiều cũng quen rồi, đợi một thời gian nữa là lại tốt đẹp ngay ấy mà, không ai có thể phun chết Tào ca, Giang ca cũng không làm được.
“...”
Cùng lúc đó, Giang Cần vui vẻ đi tới căn cứ khởi nghiệp, còn vừa đi vừa hát nữa chứ, sau khi giao cho mọi người dọn dẹp vệ sinh và mở cửa cho thông gió. Đến khi quét tước xong xuôi, hắn lại gọi cho Ngụy Lan Lan và Đàm Thanh để sắp xếp một bữa ăn đơn giản ngoài trường cho cả phòng.
Liên hoan cuối năm ngoái tiến hành riêng rẽ, mỗi người đều phụ trách một bộ phận nên 208 không liên hoan với nhau, lần này coi như là bổ sung đi.
Vì mới tựu trường nên trên đường học viện toàn là sinh viên kéo vali trở lại trường, một hàng hơn hai mươi người có trước có sau cực kỳ rành mạch, cũng hấp dẫn sự chú ý của không ít người nghỉ chân gần đấy.
- Giang Cần kìa, đây là lần đầu tiên tôi thấy người thật luôn ấy.
- Ừ còn có giám đốc bộ phận diễn đàn là Đổng Văn Hào nữa kìa, người kia là giám đốc bộ phận kỹ thuật Tô Nại đó.
- Á đù, hình như cái túi cô gái kia đang đeo là Chanel đúng không? Không biết túi ấy bao nhiêu tiền nữa?
- Chắc là mấy chục nghìn tệ nhưng mà chút tiền ấy với bọn họ có là gì đâu, hình như lương một năm của họ đã lên tới mấy trăm nghìn tệ rồi đấy.
- Người xách túi Chanel là Ngụy Lan Lan, trước đấy tôi đã thấy cô ấy trên báo trường mình rồi, trước đây cô ấy là bí thư bên cạnh Giang Cần, giờ đã mua được BMW rồi đấy.
Nghe những người xung quanh nghị luận về mình, dù không nghe rõ từng chữ một nhưng mọi người vẫn cảm nhận được cảm giác rất có mặt mũi, khiến tất cả đều không nhịn được mà ưỡn ngực lên cao.
Qua một cái tết, trên người bọn họ toàn là hàng hiệu, còn ngăn nắp hơn người làm chủ là Giang Cần.
Nhưng đúng là bọn họ có thứ để kiêu ngạo, không nói tới tầm mắt hay là kinh nghiệm, chỉ nhìn vào số tiền lương hiện tại của bọn họ thôi thì nó cũng đã là một con số mà rất nhiều người lăn lộn lâu năm ngoài xã hội có muốn cũng không thể có được.
Những người có gia cảnh không tốt như Ngụy Lan Lan, Đàm Thanh, Thời Miểu Miểu đều đã trở thành sự tồn tại giống như phú nhị đại trong mắt các bạn cùng lớp rồi.
Mã Ngọc Bảo là con của một gia đình đơn thân năm ngoái còn chủ động từ bỏ học bổng, tuyên bố ông chủ bảo y nhường lại cơ hội cho người cần hơn, vì thế cũng nhấc lên một trận sóng lớn trong quần thể sinh viên.
Mà theo lời Lộ Phi Vũ thì giờ chỉ cần có người nói bản thân là thành viên của 208 thôi là dù có xấu đến mấy thì cũng tìm được người yêu, thậm chí còn có thể to gan hai tay hai em.
Giang Cần hỏi sao y biết thì y lại ấp úng bảo là bạn y nói.
Độ nổi tiếng của bọn họ tăng cao, được phổ biến rộng rãi cũng khiến rất nhiều người muốn tham gia vào 208, hăm hở xoa tay muốn đi theo bọn họ kiếm tiền.