Vì từ đầu 208 đúng là hạng mục khởi nghiệp của sinh viên, lúc trước vì muốn đạt được ít tài nguyên nâng đỡ nên đã gia nhập dự án vừa học vừa làm, đặc biệt là căn cứ còn ở trong trường nên có thể tính chất sẽ hơi mơ hồ.
Vậy nên trong mắt một bộ phận sinh viên sẽ là, tôi là sinh viên, tôi cũng có năng lực, cũng có thể tỏa sáng!
Còn nhớ có một đàn chị của Tô Nại còn tìm riêng tới vì cảm thấy trình độ của mình cao hơn Tô Nại một bậc, độ thành thục và kinh nghiệm đều cao hơn Tô Nại, chị ta thể hiện như kiểu bản thân cực kỳ chuyên nghiệp, như là chuyện chị ta tới làm việc ở 208 là rất nể tình rồi đấy.
Giang Cần đã nói khéo từ chối rồi nhưng chị ta vẫn kiên trì không ngừng nghỉ, thậm chí còn hơi có ý đồ dìm Tô Nại xuống để tôn mình lên, bảo là cô cũng không chuyện nghiệp gì cho cam.
Cuối cùng Giang Cần đành phải móc một xấp tiền mặt từ trong ngăn kéo, ném xuống trước mặt chị ta, bảo đây là một nửa tháng lương của Nại Nại Tử, nếu chị cảm thấy chị xứng đáng với số tiền này thì chị cứ cầm đi đi.
Đàn chị kia sửng sốt ngay tại chỗ, sau khi thử vài lần cuối cùng thì cũng không dám cất tiền vào túi vì thật sự là quá nhiều rồi, nhìn qua đã thấy hơi phỏng tay rồi ấy chứ, chính chị ta cũng không thể tưởng tượng được mình phải làm gì thì mới có thể xứng với số tiền đó.
Sau này, tình huống này xuất hiện ngày càng nhiều, đặc biệt là tin nhắn được gửi tới máy Giang Cần càng nhiều không kể xiết.
Sau đấy ông chủ Giang cũng thấy phiền nên đã quyết định đăng tải những bức ảnh ghi lại quá trình làm việc trong năm qua lên trang web Zhihu cho mọi người xem luôn.
Ví dụ như Ngụy Lan Lan có cuộc gặp mặt thân thiết với lãnh đạo Lâm Xuyên, Đổng Văn Hào và Lộ Phi Vũ nói chuyện thân mật với Tổng biên tập Tạp chí Tin tức Lâm Xuyên, Đổng Văn Hào và Đàm Thanh dẫn đầu hơn 300 nhân viên đến Thượng Hải để triển khai công việc, rồi là toàn thể thành viên 208 được mời tham quan Trung tâm Tài chính Toàn cầu Thượng Hải.
Từ hôm đó trở đi, số sinh viên tới đây xin làm thêm giảm đi rõ rệt.
Vì rốt cuộc những người thông minh cũng đã ý thức được, tuy 208 vẫn còn dùng tên tuổi là sinh viên khởi nghiệp nhưng thực tế địa vị trong xã hội của bọn họ đã không còn dừng ở mức độ ấy nữa rồi.
Mấy người này giỏi thật, gặp mặt lãnh đạo, nói chuyện thân thiết với Tổng biên tập Tạp chí, mấy chuyện này đã vượt qua khỏi tưởng tượng về việc “làm thêm” của sinh viên rồi.
Bình thường mọi người đi làm thêm không phải là làm culi, phục vụ bàn, dọn dẹp rồi làm gia sư à? Làm gì có công việc làm thêm nào có thể làm tới trình độ này?
Đặc biệt là những người tuyên bố mình đã học tới năm thứ tư, ở trong hội học sinh nhiều năm, có khả năng giao tiếp cực kỳ mạnh, bọn họ thấy bản thân cũng có tài phết nhưng sau khi bọn họ nhìn thấy những ảnh này thì có cho họ tới làm họ cũng không tự tin bản thân có thể làm được, bởi vì chính bọn họ cũng biết bản thân không thể làm chủ được mình trong trường hợp này.
Sau một lúc lâu, đoàn người cũng đã tới được quảng trường, bởi vì nơi này là khu kinh doanh khá là nhộn nhịp trong trường nên số lần đoàn người bị vây xem càng tăng lên, ưỡn ngực đi cả đường dài khiến Lộ Phi Vũ thấy đau ngực luôn rồi.
- Chúng ta đã nổi danh như vậy rồi sao không đi ăn gì tốt tốt chút nhở? Ông chủ, đừng đi Nam Sơn nữa, đi Tụ Tiên Lâu đi.
- Lộ Phi Vũ, mẹ nó anh bay cao quá rồi đó.
Lộ Phi Vũ méo miệng:
- Không phải tôi bay cao mà lần này ông chủ cho hơi nhiều.
Giang Cần im lặng một lúc:
- Về lái xe đi Tụ Tiên Lâu, quả thực giờ quán Nam Sơn đã không còn xứng với thân phận của chúng ta nữa rồi.
Đổng Văn Hào kinh ngạc, giữ chặt đầu Lộ Phi Vũ nhìn một lúc:
- Cậu có EQ từ bao giờ thế?
- Tôi có đâu, tôi đang nói thật thôi mà.
Đoàn người từ Lâm Đại đi vào Tụ Tiên Lâu, ồn ào đi lên tầng và tiến đến phòng bao thường ngồi.
Tôm hùng đỏ rực nằm trên khối băng trong suốt được mấy chị gái mặc sườn xám bưng lên bàn rực rỡ muôn màu, vừa nhìn đã biết đắt rồi.
Giang Cần vẫy vẫy tay ra hiệu cho nhân viên đóng cửa phòng lại sau đó nâng chén đồng khởi, hắn cũng đứng lên nói hai câu đơn giản.
- Từ 2008 đến 2010, làm tròn cũng đã được hai năm, con đường đi tới đây mưa mưa gió gió đúng là không dễ dàng, tôi kính mọi người một ly tại đây.
- Tối nay hy vọng mọi người đều có thể tổ chức tốt cuộc họp, cuộc họp diễn ra tốt đẹp và thành công.
Mọi người vốn rất hưng phấn, nhưng sau khi nghe câu tiếp theo thì xị mặt ra, thầm nghĩ xong rồi, này nào phải tới liên hoan chứ, mẹ nó lại mở họp.
Cơ mà mọi người cũng đã quen phong cách ông chủ chó má của Giang Cần rồi, nên dù không ai ngầm liên lạc gì với nhau nhưng ai cũng mang theo báo cáo công việc của mình, cũng coi như là đoán trước được một ít.
Điều này chứng minh cái gì? Chứng minh rằng cách làm việc của đoàn đội đã hoàn toàn được dưỡng thành rồi.