Cái gì mà doanh nghiệp kiểu sói, doanh nghiệp kiểu cừu, toàn là doanh nghiệp có văn hóa thấp thôi, nhìn bọn này đây này, doanh nghiệp kiểu chó!
Vậy thì tại sao lại gọi là doanh nghiệp kiểu chó?
Chính là tính linh hoạt và cơ động đạt level max, bàn ăn cũng được, Nông Gia Nhạc cũng thế, dù có trang điểm như ma trong Halloween thì cũng có thể làm việc mọi lúc mọi nơi.
Đây, gọi là chuyên nghiệp!
- Bên Zhihu có gì cần báo cáo không?
Đổng Văn Hào đứng lên:
- Tình trạng diễn đàn ổn định. Lượng đăng ký bằng năm ngoái, số người hoạt động hàng ngày vẫn luôn bảo trì ở một độ cao tương đối ổn định, mặt khác “Tuệ Tuệ Tử mê hít đường” liên tục chiếm vị trí đầu bảng trong Top 100 Bloggers với tác phẩm [Lấy danh nghĩa bạn bè để yêu em].
Thời Miểu Miểu nghe vậy thì nói:
- Tuy là tôi chuyên viết tiểu thuyết, nhưng tôi thật sự công nhận thành tích ngày hôm nay của chị Cao, bởi vì tôi cũng đang đọc đây.
- Quá lợi hại.
- Ông chủ, có thể spoil tí kết truyện không?
Giang Cần nheo mắt lại:
- Đừng có bẻ lái lung tung, quyển sách kia không liên quan gì đến tôi cả, tôi là Cần trong chăm chỉ cần cù chứ không phải Cầm trong cầm thú, người tiếp theo, lão Lộ!
- Trước mắt, Tiêu đề hôm nay với ba công ty truyền thông cả nước, bảy công ty truyền thông địa phương đã bắt đầu hợp tác với bên mình. Mặt khác cũng đã ký được hợp đồng với những sinh viên học ngành thông tin ở ba trường đại học của Lâm Xuyên, tổng cộng là ba trăm người, bọn họ tiến hành sáng tác cấp độ hai từ tư liệu sống cực kỳ bùng nổ.
- Trước mắt, Tiêu đề hôm nay đã hợp tác với 3 hãng truyền thông quốc gia, 7 hãng truyền thông địa phương và ký hợp đồng với 300 sinh viên khoa Báo chí của 3 trường đại học, bao gồm Đại học Lâm Xuyên, để thực hiện sáng tác thứ cấp cho các tài liệu tin tức tuyến đầu, vô cùng bùng nổ.
- Thật hay giả đấy?
Tô Nại nghe vậy thì nói:
- Lượng xem bên Phi Vũ đã đạt tới một nửa số người dùng diễn đàn rồi, trung bình thời gian xem là khoảng ba đến năm tiếng, độ nhộn nhịp chỉ xếp sau Bức tường thổ lộ.
Giang Cần quay qua nhìn Lộ Phi Vũ:
- Rất không tệ, mảng self-media coi như đã khởi sắc rồi. Tuy nhiên, sau này hạn chế dùng kiểu giật gân câu view đi.
- Nhưng thật sự là dùng tốt mà, khiếp sợ, một chàng trai trần truồng gặp phải cầm thú, mở vào mới thấy là bé trai cởi truồng chăn dê, mẹ nó tuyệt thật đấy.
- Dùng biện pháp đó hấp dẫn người xem trong khoảng thời gian đầu còn được, chứ dùng nhiều sẽ dễ khiến người ta thấy phản cảm. Phi Vũ, anh phải tập trung vào khai quật những tin tức có chất lượng sẵn rồi ấy, đấy mới là phương hướng phát triển trong tương lai.
Lộ Phi Vũ sửng sốt, song sau khi tự hỏi một lát thì cũng gật đầu.
Giang Cần quay qua nhìn Ngụy Lan Lan:
- Lan Lan nói về tình hình bên chi nhánh Multi-group chút đi.
Ngụy Lan Lan tiến lên phía trước một bước:
- Hầu hết các hộ kinh doanh ở Lâm Xuyên đều đã ký hợp đồng rồi, không còn chỗ để mở rộng nữa. Lượng truy cập trong Lễ hội mua sắm Tết Nguyên Đán đã tăng đột biến một thời gian, nhưng giờ đã trở lại mức bình thường
- Khá tốt, như bình thường là được, trong giai đoạn này không nên quá tham, Nại Nại Tử phóng bom hạt nhân trong ngày nghỉ đâu? Bên bộ phận kỹ thuật thế nào rồi?
Tô Nại lộ ra một ánh mắt bất thiện:
- Thiết kế UI đã hoàn thành rồi, trước mắt đang phân tích tính khả thi cùng với phương án khai phá cụ thể theo cậu yêu cầu.
Nghe Tô Nại nói xong, Đổng Văn Hào không nhịn được mà giơ tay lên:
- Ông chủ, phóng bom hạt nhân trong ngày nghỉ gì đó nghe bùng cháy quá, tôi cũng muốn có biệt danh.
- Cậu thấy Nại Nại Tử phóng bom hạt nhân trong ngày nghỉ êm tai ấy hả? - Tô Nại nhìn y, khó có thể tin nổi.
- Đương nhiên là dễ nghe rồi, nó như là tên ở nhà vậy, nghe thân thiết lắm. Tôi nghe nói đặt biệt danh còn là thói quen của những công ty lớn nữa cơ.
Giang Cần gật đầu:
- Được, Vua đầu bếp của team building Đổng Văn Hào.
Lộ Phi Vũ giơ tay lên:
- Ông chủ, tôi cũng muốn tôi cũng muốn.
- Anh… Tài tử thanh tú Lộ Phi Vũ đi.
Lộ Phi Vũ nghe vậy, đây không phải là hồi cuộc thi hoa khôi trường sao? Cơ mà đúng là không tệ thật.
Thân là một người viết báo, cái tên này đã thể hiện hoàn hảo tính cách không chịu khuất phục trước cường quyền của y. Hơn nữa, chữ tài tử nghe có vẻ đẹp trai phết.
- Ông chủ, tôi cũng muốn một cái.
- Tôi cũng muốn, ông chủ tôi cũng muốn, tới một cái tên ngầu lòi bùng nổ đi nào!
Giang Cần vội vàng xua tay đánh gãy sự tranh chấp của bọn họ:
- Biệt danh thì tí nói tiếp, giờ báo cáo tiếp đi, đến ai rồi?
Đàm Thanh giơ tay lên:
- Ông chủ, đến tôi rồi.
- Hiệp hội thương mại Lâm Xuyên với Quỹ Kim Ti Nam thế nào rồi?
- Giai đoạn thứ ba của chiến dịch marketing thương hiệu đã chính thức khởi động. Số lượng doanh nghiệp đăng ký tham gia rất đông đảo, trong đó có 1/3 đến từ các địa phương khác. Nhờ có sự góp sức của chúng ta, nhiệm vụ thu hút đầu tư của thành phố Lâm Xuyên năm 2010 đã hoàn thành ngay trong tháng 1. Ngoài ra, thông qua Quỹ Kim Ti Nam, Multi-group của chúng ta cũng đầu tư vào một số thương hiệu lớn với tỷ lệ sở hữu khác nhau.
Giang Cần gật đầu, thầm nghĩ sau một năm lăn lộn thì cuối cùng tất cả các bộ phận đều đã tiến vào giai đoạn hoạt động bình thường rồi.