Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 847: CHƯƠNG 846: GIANG CẦN BỊ KHÔNG AI COI RA GÌ (2)

Cho nên trong mắt bọn họ, khi Giang Cần nhìn thấy thị trường cùng lúc xuất hiện hàng trăm trang web mua nhóm, hắn chắc chắn sẽ hoảng hốt, hối hận vì đã bỏ lỡ thời cơ tốt nhất, thậm chí có thể đang tay rối chân loạn mà lập kế hoạch ra mắt Multi-group.

- Tớ cũng không biết cậu ấy đang làm cái gì, bất quá tớ có thể hỏi một chút.

Lưu Nhân lấy di động ra, đăng nhập QQ, một lúc lâu sau ngẩng đầu lên:

- Cậu ấy nói rằng cậu ấy đang đi học, học tập khiến cậu ấy hạnh phúc.

Chu Chấn Hào, Diệp Tử Khanh và Thôi Y Đình liếc nhau, không nhịn được mà cười, thầm nghĩ người này thật trì độn, nói đi nói lại, cậu ta cũng chỉ là một sinh viên đại học mà thôi.

Trên thực tế, hiện tại Giang Cần đúng là đang đi học, hơn nữa tháng này hắn gần như đạt max điểm chuyên cần, khiến cho cả lớp đều có chút khó có thể tin.

OMG, đại ma vương trốn học đột nhiên không trốn học nữa, điều này khác gì so với việc mặt trời mọc ở đằng tây đâu cơ chứ?

- Lão Giang, có chuyện gì muộn phiền thì nói với anh em để anh em vui một chút. - Tào Quảng Vũ quan tâm hỏi han.

Giang Cần quay đầu nhìn y:

- Tôi còn trẻ, tài sản vài chục triệu, đeo đồng hồ Patek Philippe, tôi có chuyện gì mà muộn phiền?

- Mẹ nó, đã nói là đừng phun tôi!

- Cút con bê đi, tôi là sinh viên, tôi con mẹ nó nhiệt tình yêu thương học tập thì nghĩa là muộn phiền à?

Đang nói chuyện, lão giáo sư trên bục giảng đột nhiên điểm danh:

- Giang Cần, trả lời vấn đề này.

Giang Cần tự tin đứng dậy:

- Chọn A.

Vừa dứt lời, mọi người trong lớp đều không nhịn được nhìn sang, ánh mắt lộ ra vẻ kinh ngạc, dường như hoàn toàn không ngờ rằng câu trả lời của Giang Cần lại dứt khoát và gọn gàng như vậy.

Lão giáo sư nhếch khóe miệng:

- Đây không phải là câu hỏi trắc nghiệm, ngồi xuống đi, đặc điểm của tỷ suất lợi nhuận là một chỉ số trung gian của chính sách tiền tệ là khả năng kiểm soát cao, khả năng đo lường cao, nhưng khả năng chống nhiễu thấp, đi học phải nghiêm túc nghe giảng.

- Dạ, thưa thầy.

Giang Cần mỉm cười ngồi xuống, thầm nghĩ không phải là câu hỏi trắc nghiệm thì sao? Quan trọng là có can đảm đứng lên trả lời!

Nhìn thấy cảnh này, Trang Thần ngồi ở phía sau bên phải không nhịn được mà bĩu môi:

- Bây giờ cả nước đang rộ lên phong trào mua nhóm, nghe nói Thượng Hải và Kinh đô cộng lại đã có hơn trăm trang web mua nhóm rồi, năm ngoái Multi-group không phải còn rất oai sao, kết quả giờ cũng thành rác rưởi cả thôi.

Giản Thuần nhịn không được liếc y một cái:

- Vậy thì sao?

- Thì chứng tỏ cậu ta chỉ giỏi khoe mẽ thôi, Thuần Thuần à, đừng nhìn cậu ta ở Lâm Xuyên hô mưa gọi gió, nhìn qua tưởng oai phong lẫm liệt, nhưng một khi nhìn ra cả nước, người như cậu ta còn chẳng lên được mặt sân khấu.

Trang Thần nói xong lại bổ sung thêm một điểm:

- Kinh doanh thực sự là cuộc chơi của tư bản, trong mắt những ông trùm thực sự, Giang Cần chỉ là một kẻ bán lót giày ven đường, vì vậy mình hy vọng cậu đừng quá coi trọng hào quang của cậu ta.

Sau khi kết thúc buổi học sáng, Giang Cần rời khỏi tòa nhà giảng dạy và đến căn cứ khởi nghiệp 208.

Giáo sư Nghiêm đang đợi ở cửa 208, tay vuốt ve Phú Quý béo ú như heo, vừa nhìn thấy hắn tiến vào liền lập tức đứng dậy.

- Giang Cần, cậu có biết bây giờ trong nước đã có hơn ba trăm trang web mua nhóm rồi không?

Giang Cần gật đầu:

- Biết chứ, có xem tin tức.

Giáo sư Nghiêm nhìn hắn:

- Cậu thực sự không định tiếp tục làm Multi-group nữa à?

- Đường đua này đốt tiền quá nhiều, thầy xem bọn họ đánh nhau dữ dội thế nào kìa, em chỉ là một sinh viên đại học bình thường không có gì đặc biệt, theo bọn họ thì có mà cả xương cốt cặn bã cũng không còn.

- Cậu cứ như vậy... Thỏa mãn rồi à?

Giang Cần gãi gãi đầu:

- Đủ ăn đủ uống là được rồi chứ? Em là người khá Phật hệ, nhiều thứ mà mọi người đều muốn, ngược lại em lại không muốn tranh giành.

Giáo sư Nghiêm trầm mặc một chút rồi gật đầu:

- Cũng tốt, biết đủ thường vui, ôi...

- Giáo sư thở dài cái gì?

- Tôi chỉ thấy với thủ đoạn và năng lực của cậu, thành tựu của cậu không chỉ dừng lại ở đây.

Giang Cần cười cười:

- Không phải em còn có Zhihu sao?

Giáo sư Nghiêm nhìn hắn một cái:

- Diễn đàn của cậu làm không tệ, chỉ tiếc là không có kênh biến hiện nào, đây là điều đáng tiếc nhất.

- Yên tâm đi Giáo sư Nghiêm, chờ nghiệp vụ của em trải rộng thêm một chút, em sẽ tìm cơ hội đưa Zhihu lên sàn, đến lúc đó hai ông cháu mình sẽ phú quý lật trời, không thiếu biệt thự của thầy.

- Tôi có nói muốn biệt thự của cậu đâu!

Giang Cần sững người một chút:

- À, đây là 208, thảo nào thầy có ranh giới cuối cùng.

Giáo sư Nghiêm a phi một cái, đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi:

- Thằng nhãi thối, đừng kéo tôi xuống mương!

Nhìn giáo sư Nghiêm rời khỏi 208, Giang Cần đứng dậy pha một tách trà, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!