Virtus's Reader

Cứ như vậy kéo dài đến tháng 4, Lashou trực tiếp đưa ra mức giảm giá 40%, hơn nữa, bạn có thể được giảm thêm giá khi tham gia gói hội viên của họ, nó giống như một món quà miễn phí, những người tiêu dùng vui vẻ không thể ngậm miệng được, nói thầm trong lòng, điều này có phù hợp không?

Nhưng vấn đề là bạn giảm giá thì anh ta cũng giảm giá, người dùng chỉ cần theo dõi ai rẻ hơn thì đi mua của họ, không có cảm giác thân thuộc chút nào.

Vậy bạn có thể ngừng giảm giá được không?

Không, vì nếu ngừng giảm giá, bạn sẽ không còn một cọng lông nào.

Kết quả là, cuộc chiến giành thị trường này đã phát triển thành cuộc chiến tiêu hao vốn, việc dùng tiền để trao đổi thị trường đã trở thành một quy luật bất thành văn trong ngành.

Nhưng kiểu tiêu tốn vô ích này chắc chắn sẽ không tồn tại lâu được, vì vậy các trang web mua hàng theo nhóm phổ biến nhất hiện nay đang cố gắng hết sức để gây quỹ, cố gắng hết sức để tồn tại lâu hơn đối phương.

Ba giờ chiều, mưa nhẹ vẫn chưa ngớt, nhiệt độ hơi se lạnh.

Trong sảnh hành khách của sân bay Lâm Xuyên, Giang Cần cầm hai bó hoa, đến đói hai đồng đội Ngụy Lan Lan và Tô Nại mới trở về từ Kinh Đô.

Ra ngoài hai tháng, hai người họ đều gầy đi nhiều, nhưng ánh mắt lại cực kỳ sáng sủa, vừa nhìn là biết thu hoạch của họ rất phong phú.

- Vất vả rồi.

- Không vất vả chút nào đâu ông chủ, đều là những việc mà chúng tôi nên làm thôi.

- Chúng ta đi tới Tụ Tiên Lâu thôi, tôi mời khách.

Từ sân bay Lâm Xuyên đến Tụ Tiên Lâu, các nhân viên đi cùng đã được bố trí chuyển đến ở bên cạnh, mà Giang Cần thì cùng với Ngụy Lan Lan và Tô Nại bước vào phòng bao dành riêng cho họ trong Tụ Tiên Lâu.

Sau khi bước vào, Ngụy Lan Lan lấy một bản hợp đồng từ trong túi ra, đó là thỏa thuận cấp phép độc quyền từ Cao Đức.

Tô Nạo cũng lấy ra một cuốn sổ ghi chép ra, trong đó có hồ sơ kiểm tra của cô trong chuỗi cung ứng Viễn Dương và những suy nghĩ của cô về hệ thống quản lý hàng hóa.

Sau khi xem xét kỹ lưỡng, Giang Cần nhếch môi nói:

- Đã thắng được một nửa trận chiến, tôi cũng sợ hãi thay cho họ rồi đấy.

- Tiếp theo chúng ta nên làm gì? - Tôi Nại không nhịn được mà hỏi.

- Mất bao lâu để xây dựng xong hệ thống quản lý hàng hóa?

- Tôi đã sắp xếp các ý tưởng, nhưng sẽ mất khoảng ba tháng để tạo ra một sản phẩm hoàn thiện.

Giang Cần gật đầu:

- Liên hệ LBS thì thế nào?

Tô Nại suy nghĩ một chút:

- Nếu như hai hạng mục này cùng nhau thực hiện thì tôi không biết phải mất bao lâu.

- Nó có thể hoàn thành trước cuối năm nay không?

- Điều này không thành vấn đề, vẫn còn chín tháng nữa mới đến cuối năm, thế là quá đủ rồi.

Giang Cần nhìn ngày tháng một chút:

- Sắp đến lúc rồi, chúng ta làm chuyện lớn một chút đi, cảm giác nghi thức có lẽ phù hợp. Lan Lan, cô giúp tôi đặt một phòng ở khách sạn Long Khải, gọi tất cả quản lý chi nhánh tới, chúng ta cùng nhau ăn bữa cơm.

Khá lắm, sắp xếp luôn cả Long Khải rồi, Ngụy Lan Lan biết lần này ông chủ rất nghiêm túc, lập tức gật đầu:

- Được, khi về tôi sẽ thu xếp.

- Không cần vội, ăn cơm trước đã. Nại Nại Tử cũng thế, ăn nhiều đồ ăn ngon để bổ sung dinh dưỡng, công việc của cô là việc quan trọng nhất trong sự phát triển ở gian đoạn giữa của Multi-group chúng ta.

Việc quan trọng nhất? Tô Nại suy nghĩ một chút:

- Ông chủ, cho tôi một ly nước.

Ôi, nữ lập trình viên họ Tô này có chút kiêu ngạo rồi đấy! Giang Cần lẩm bẩm trong lòng, sau đó nhanh chóng rót ly nước rồi đưa cho cô.

Sau khi từ Tụ Tiên Lâu trở về, Ngụy Lan Lan gửi thông báo tụ họp cho các cấp quản lý thông qua email, mà Giang Cần thì bắt đầu thức trắng đêm để suy nghĩ chi tiết về chuyện quảng bá, chuẩn bị cho điểm binh điểm tướng vào ngày mai, gần như thức cả đêm không ngủ.

Mãi đến sáu giờ sáng, khi trời đã gần sáng, ông chủ Giang mới leo lên giường ngủ một giấc, khi tỉnh dậy lần nữa thì đã là ba giờ chiều.

Thấy rằng còn không lâu nữa thì bữa tiệc sẽ bắt đầu, hắn tắm rửa thay quần áo rồi chuẩn bị ra ngoài.

Sau khi biết Giang Cần sẽ đến khách sạn Long Khải, Tào thiếu gia và những người khác bất kể thế nào cũng muốn đi theo, mấy ngày nay, trong căng tin tràn ngập tin tức về Giang Cần, khiến y không ăn nổi cơm, đã sút mấy cân rồi, bây giờ nghe nói hắn muốn đến Long Khải, y chỉ hận không thể bay đến ăn chực một bữa của hắn.

- Đi ăn cơm cũng không phải là không thể, nhưng phải ký cam kết bảo mật. - Giang Cần đặt ra điều kiện.

- Ký, có thể ăn chực một bữa của cậu, cho dù là thỏa thuận bán thân tôi cũng ký!

Tào Quảng Vũ vỗ ngực một cái, sau đó hỏi:

- Cam kết bảo mật là gì?

Giang Cần liếc y một cái:

- Quên đi, tôi không giải thích được, đến đó rồi cậu sẽ biết, lão Nhâm và Siêu Tử có muốn đi không?

- Đi chứ, tôi chưa ăn ở Khách sạn Quốc tế bao giờ, lần này nhất định không thể bỏ qua!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!