Bên kia chiến tuyến, Đàm Thanh đã ký hợp đồng xong với các hộ kinh doanh quanh khu đô thị đại học, tạo dựng một vòng phong tỏa cách xa chiến trường chính.
Chỉ cần Zhihu làm tốt công tác khởi động trước, Multi-group có thể nhanh chóng bén rễ và nảy mầm tại các khu đô thị đại học ở Thượng Hải.
Trong suốt quá trình này, Giang Cần luôn tọa trấn tại 208, vừa quan sát toàn cục, vừa liên tục điều chỉnh phương án, chỉ đạo hoạt động tiếp thị địa phương của Multi-group, thậm chí không có thời gian giặt quần lót.
Bởi vì một khi sự tình mua nhóm bắt đầu thì rất khó dừng lại, bạn không động, người khác cũng sẽ thúc đẩy bạn động. Đây cũng là lý do tại sao các trang web mua nhóm đó dù có tiêu hao hết vốn liếng cũng phải xông lên phía trước.
- Ông chủ, ăn chút trái cây hay chút bánh ngọt gì đó đi.
Giang Cần ngáp một cái:
- Để đó trước đi, không có khẩu vị lắm.
Văn Cẩm Thụy vẫn bưng tới cho hắn hai hộp hoa quả:
- Ông chủ, cậu đừng trách tôi nhiều chuyện, nhưng tôi cảm thấy cậu nhất định phải ăn vài quả.
- Tại sao?
- Bởi vì đây là bà chủ mua, buổi sáng cô ấy đi xe điện đến đây một lần, thấy cậu không có ở đây nên rời đi, nói là muốn đi học, Cao Văn Tuệ cũng đi theo, còn nói với bà chủ không ăn sáng là không được.
Giang Cần hơi sửng sốt một chút, cúi đầu nhìn thoáng qua hộp nhựa nhỏ trước mặt, bên trong chứa dâu tây đỏ rực và ô mai đầy đặn mê người.
Một tháng gần đây quá bận rộn, ngoại trừ lần gặp tiểu phú bà trong buổi họp động viên đầu tháng, sau đó hình như không còn gặp nữa.
Giang Cần đẩy bàn phím, thầm nghĩ hôm nay cứ như vậy đã, kim tự tháp cũng không phải xây trong ngày một ngày hai, cũng nên thay đổi đầu óc. Luôn dùng thời gian vào công việc, chẳng phải là cô phụ cảnh xuân tươi đẹp này sao.
Bộ não bạn tốt, khởi động!
Rắc rắc rắc, não bạn tốt khởi động thành công!
Giang Cần tự phối âm trong đầu, trước mắt giống như xuất hiện hình ảnh một tiểu phú bà vớ đen khởi động máy.
Mười một giờ trưa, nhiệt độ không khí tăng lên không ít, tuy rằng cuối tháng tư cũng còn thuộc về mùa xuân, nhưng giữa trưa Lâm Xuyên đã không cần mặc áo khoác nữa.
Giang Cần rời khỏi căn cứ khởi nghiệp, đi dọc theo đường học viện, đi về phía tòa nhà dạy học, chờ đến nơi thì vừa vặn cũng đến giờ tan học.
Lúc này, rất nhiều sinh viên từ tòa nhà dạy học đi ra, có người đeo túi, ôm sách giáo khoa, còn có cầm phiếu ăn, tất cả đều lao ùn ùn về phía căng tin.
Không bao lâu sau, hình bóng Phùng Nam Thư đã xuất hiện ở ngoài đại sảnh, cô mặc chiếc áo hoodie màu trắng, buộc tóc đuôi ngựa cao cao, biểu tình trong trẻo lạnh lùng, đi bên cạnh cô còn có Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny.
Từ xa nhìn lại, Giang Cần phát hiện tiểu phú bà cao một mét bảy thật sự cao gầy, hơn nữa trạng thái gần như không có biểu tình, khí chất bạch phú mỹ hiển lộ không thể nghi ngờ.
Các nam sinh đi ngang qua tòa nhà dạy học, lúc đi qua cô đều nhịn không được mà dừng bước lại, biểu tình kinh diễm và ngây ngốc mà nhìn chằm chằm thân ảnh của cô, nhưng hoàn toàn không dám đi lên bắt chuyện.
Giang Cần vốn định gọi cô một tiếng, nhưng lời đến bên miệng lại thu hồi, rồi hắn cứ đi theo phía sau, theo đuôi đến căng tin, trạng thái có chút si ngốc.
- Nam Thư, hôm nay ăn gì?
- Tớ cũng không biết. - Phùng Nam Thư nhẹ nhàng lắc đầu.
Vương Hải Ny nghe xong mím môi:
- Trông y như trà không nhớ cơm không muốn.
Phùng Nam Thư quay đầu nhìn Vương Hải Ny:
- Tớ hơi nhớ Giang Cần.
- Nhìn ra, viết hết lên mặt cậu rồi, căn bản giấu không được, các cậu đã bao lâu không gặp?
- Đã 17 ngày rồi.
Vương Hải Ny kinh ngạc mở to hai mắt:
- Cậu tính toán ngày tháng rõ ràng như vậy luôn hả?
Cao Văn Tuệ thở dài:
- Chính xác mà nói, hẳn là 17 ngày lẻ 12 giờ.
- Chết tiệt, sao cậu cũng nhớ rõ như vậy, cậu cũng thích Giang Cần à? Không được không được, chồng bạn không thể thèm. - Vương Hải Ny vẻ mặt cao thượng.
- Chết tiệt, tớ nhớ rõ ràng là bởi vì tớ hạ đường huyết suốt 17 ngày 12 tiếng, não đều choáng váng.
Vương Hải Ny nhìn Phùng Nam Thư:
- Hay là bọn tớ cùng cậu đi tìm cậu ta?
Phùng Nam Thư vẻ mặt cao lãnh lắc đầu:
- Giang Cần bận muốn chết, tớ phải ngoan.
- Vậy thì tìm chút đồ ăn trước đi, dù sao ông xã không gặp được nhưng cơm cũng phải ăn chứ, Văn Tuệ, cậu có muốn chút đồ ngọt không?
Cao Văn Tuệ lập tức bác bỏ đề nghị của cô:
- Thôi, tớ lượng đường trong máu thấp cũng không phải dựa vào đồ ngọt là có thể bù lại, vẫn là lấy chút thịt đi, không có đường thì thôi nhưng không có thịt là tớ không sống nổi.
Ba người vừa đi vừa nói chuyện, liếc qua những cánh cửa đầy ắp đồ ăn nhưng vẫn chưa quyết định mua gì.
Vương Hải Ny ngược lại không nặng lòng như Phùng Nam Thư, đi đến quầy bán canh sườn hầm trong nồi đất, ngửi thấy mùi thơm nức mũi, bỗng nhiên thèm ăn, quay sang hỏi hai người kia có muốn ăn không.
Nhưng mà cô mới vừa nói xong, đã phát hiện Phùng Nam Thư đang ngây ngốc nhìn về hướng tây bắc, tựa hồ là đang nhìn cái gì, cái miệng nhỏ nhắn đỏ anh đào hơi mở ra, lông mi tinh tế cũng khẽ run theo đó.
.
.
(*) p/s: Cảm ơn đề cử và kim phiếu từ các bạn đọc [khanh120906], [tompolla2023], [thuanvpb]... và quá dữ, quá dữ từ đại gia [phonghoang6892]. Cảm ơn bạn đọc rất nhiều.
Mới tích được chút chương nên không bạo tức thời được, sẽ cố gắng tăng số chương hằng ngày lên. Sắp đến thương chiến rồi, cũng hấp dẫn...!
Cầu truy đọc!