Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny đều không cao bằng cô, cũng nhìn theo phương hướng cô nhưng chỉ nhìn thấy một đống người, vì thế liền muốn hỏi cô đang nhìn cái gì, kết quả còn chưa mở miệng, ánh mắt Phùng Nam Thư chợt sáng ngời, cũng nhanh chóng chạy ra ngoài.
- Có chuyện gì vậy?
Cao Văn Tuệ lấy tay che nắng, nhón mũi chân nhìn về phía ngoài đoàn người:
- Căn cứ vào tốc độ của cô ấy để phân tích, tớ cảm thấy hẳn là cô ấy gặp chồng rồi.
Vương Hải Ny chậc một tiếng:
- Phùng Nam Thư thật đúng là một đứa nghiện chồng.
- Ở trước mặt cô ấy, cậu cũng đừng gọi là nghiện chồng.
- Cô ấy sẽ giận hả? Không thể nào, tính của Nam Thư rất tốt.
Cao Văn Tuệ ra vẻ thâm trầm lắc đầu:
- Cô ấy sẽ rất vui, sau đó muốn chúng ta ngày nào cũng gọi cô ấy như vậy.
Vương Hải Ny hít sâu một hơi:
- Đây thật đúng là trần nhà của giới nghiện chồng.
Bạn học Tiểu Cao và Phùng Nam Thư có quan hệ tốt nhất, cho nên rất hiểu, chỉ cần từ tốc độ là có thể phán đoán được Phùng Nam Thư hẳn là nhìn thấy Giang Cần.
Mà bản thân Phùng Nam Thư cũng không chắc mình có nhìn chuẩn hay không, chỉ là lúc nãy quay đầu lại nhìn thoáng qua thấy hơi giống, nên đã chạy vội đi. Đến khi vượt qua đám đông, cô mới phát hiện Giang Cần quả thực đang đứng đằng sau.
Tiểu phú bà chạy tới, lập tức nhào vào trong ngực Giang Cần, vóc dáng một mét bảy suýt nữa đánh ngã ông chủ Giang.
- Gấu đen đột nhiên xuất hiện...
Giang Cần ôm cô vào lòng, ôm eo thon nhỏ của cô, có chút kinh ngạc:
- Sao cậu thấy mình?
Phùng Nam Thư chỉ chỉ vị trí vừa rồi:
- Vừa rồi tìm đồ ăn, chỉ chớp mắt đã nhìn thấy, cảm thấy hơi giống.
- Dạo gần đây thật sự quá bận, ngay cả quần áo mà mình cũng không rảnh mà giặt, Cẩm Thụy nói cậu mua trái cây cho mình?
Tiểu phú bà gật gật đầu:
- Mua một chút.
Giang Cần véo má cô, trong lòng có một cảm xúc không thể nói thành lời.
Bạn ở ngoài kia làm mưa làm gió, mệt đến thở không ra hơi, nhưng chỉ cần quay đầu lại là có thể nhìn thấy một người đang chờ đợi bạn với tất cả tấm lòng, cảm giác này thực sự khiến người ta say mê, như có móng vuốt nhỏ đang cào cấu trái tim.
Hắn liếc nhìn các quầy đồ ăn xung quanh, rồi lên tiếng:
- Muốn ăn gì, mình mời khách, thích gì chọn nấy.
Tiểu phú bà cũng quay đầu nhìn thoáng qua cửa sổ:
- Cái gì cũng muốn ăn, hôm nay khẩu vị đặc biệt tốt.
“…”
Một lúc sau, Giang Cần bê hai khay thức ăn chen chúc ra khỏi đám đông, trên đó bày biện đủ loại thức ăn, hai người đứng giữa căng tin tìm kiếm một hồi, xác định vị trí của Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny rồi đi đến.
Nhìn thấy hai người đi tới, Cao Văn Tuệ nhịn không được có chút kích động:
- Đường đến rồi, đường đến rồi…
Giang Cần đưa tay gắp một cái đùi gà cho cô:
- Mua nhiều quá, không ăn hết, tặng cậu một cái.
“?”
Cao Văn Tuệ nheo mắt lại, do dự một hồi không dám động đũa:
- Tiền đùi gà này... Sẽ không trừ vào tiền lương của tôi chứ?
Giang Cần đen mặt, thầm nghĩ đây là cái tư tưởng kỳ quặc gì vậy, dù có chó thì tôi có thể chó đến mức độ đó sao? Sau đó hắn lại gắp một cái đùi gà cho Vương Hải Ny, át chủ bài là một người đối xử bình đẳng.
Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny lúc này mới nhìn thấy bọn họ gọi bao nhiêu món ăn, cả người đều choáng váng:
- Giang Cần, có phải cậu đã ba ngày rồi chưa ăn cơm không?
- Tôi bữa nào cũng ăn, những thứ này không phải tôi muốn ăn, là tiểu phú bà muốn ăn.
- Nhưng vừa rồi không phải Nam Thư còn nói mình không có khẩu vị sao?
Phùng Nam Thư nheo mắt lại:
- Bây giờ tớ có rồi, cảm thấy muốn ăn mọi thứ.
Vương Hải Ny mặc niệm trong lòng một câu: “Nghiện chồng nghiện chồng…”
Giang Cần đưa tay gắp một miếng đậu đút cho cô:
- Không phải buổi sáng chưa ăn sáng sao? Vậy thì đừng ăn quá nhiều, kẻo không tiêu hóa được, buổi tối mình dẫn cậu ra ngoài ăn chút gì ngon.
- Hôm nay không làm việc à?
- Hôm nay nghỉ ngơi một ngày đi, chiều dẫn cậu đi tắm, sau đó đi dạo một vòng, ăn tối, được không?
Giang Cần lại gắp một miếng thịt xào, chỉ thấy Phùng Nam Thư nhẹ nhàng gật đầu, há miệng ăn thịt, ánh mắt trở nên lấp lánh.
…
- Từ Vạn Thế đầu hàng địch? Còn dẫn đi cả đội ngũ?
- Đúng vậy, tôi cũng không ngờ Lashou lại chơi trò này, mảng kinh doanh ở Thâm Quyến chắc chắn không giữ được
- Tên khốn này, hắn không sợ tiếng xấu của mình sẽ lan truyền khắp nơi sao? Hắn có thể phản bội chúng ta, cũng sẽ phản bội người khác, sau này còn ai trong ngành dám dùng hắn nữa?
Tại chi nhánh Thượng Hải của Tùy Tâm Đoàn, Chu Chấn Hào vừa đi quanh bàn họp vừa hét lên, vừa tức giận đá đổ vài chiếc ghế.
Bởi vì Lashou có lợi thế quá lớn ở kinh đô, vào đầu tháng bọn họ đã lựa chọn né tránh mũi nhọn, định ra chiến lược phát triển là giữ vững Thượng Hải, tấn công Thâm Quyến.
Tứ đại thành phố tuyến một, chỉ cần Tùy Tâm Đoàn chiếm được hai thành phố thì sau này chắc chắn có thể nhận được khoản đầu tư khổng lồ hơn hẳn các trang web khác, sau đó bọn họ sẽ mang dòng tiền khủng khiếp nghiền nát đối thủ, trực tiếp thu hoạch chiến trường với tư thế không thể địch nổi.
Đến lúc đó, Lashou, Wowo, 24quan, tất cả đều không đáng lo ngại.