Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 859: CHƯƠNG 858: QUÂN TỬ ĐỘNG KHẨU KHÔNG ĐỘNG THỦ

- Wowo cũng tham gia từ vòng đầu tiên, có lẽ họ cũng hết tiền rồi. Coi như lấy được tài nguyên Thâm Quyến cũng khó mà tấn công trực tiếp được, bởi vì một khi chuỗi vốn bị đứt gãy, bọn họ thậm chí còn không có tư cách tham gia vòng thứ ba. Lần này phán đoán của Diệp Tử Khanh là không sai.

- Vậy là Tùy Tâm Đoàn còn có thể xoay chuyển cục diện?

- Phán đoán không sai nhưng kết cục chưa chắc là tốt. Vẫn phải xem người. Diệp Tử Khanh làm như vậy nói không chừng sẽ có một đường sinh cơ, nhưng cuối cùng vẫn sẽ thua.

- Tại sao?

- Cái này còn phải hỏi tại sao? Bởi vì kết cục của trò chơi này là tôi ăn hết toàn cục.

Câu lạc bộ Doanh nhân thành phố Lâm Xuyên. Giang Cần ngồi chổng vó trong ao nước hình tròn đường kính ba mét, tay phải khoác lên đệm da bên cạnh ao, bưng chén trà màu phỉ thúy lên uống một ngụm.

Câu nói vừa rồi có chút đẹp trai, hắn còn muốn lặp lại lần nữa, nhưng vẫn nhịn xuống.

Đang nói chuyện, tấm màn che chữ "Nữ" đối diện bỗng nhiên bị xốc lên.

Phùng Nam Thư tóc ướt sũng từ phòng tắm đi ra, biểu tình ngơ ngác. Làn da trắng tuyết mang theo bọt nước, dáng người uyển chuyển lấp lánh, đặc biệt là đôi chân thon dài trắng nõn cùng bàn chân mịn màng khiến ông chủ Giang nín thở.

Hắn nói muốn mang Phùng Nam Thư đi tắm, mà Câu lạc bộ Doanh nhân thành phố Lâm Xuyên vừa vặn có một suối nước nóng trong phòng, còn có đủ loại thuốc tắm Đông y.

Dù sao cũng là nơi dành cho doanh nhân hưởng thụ, tất cả đều được thực hiện theo quy cách cao nhất. Cầm lệnh bài của Hiệp hội Thương mại Lâm Xuyên thì lại được miễn phí, cho nên rất được Giang Cần yêu thích.

Có nơi tốt như vậy, ai lại muốn bỏ ra 3 tệ đi tắm ở trường chứ.

Nhưng lực sát thương của tiểu phú bà trong bộ áo tắm quả thật quá lớn, dù là áo tắm liền thân cũng khiến người ta huyết mạch phun trào.

Ánh mắt Giang Cần đã vô cùng không đứng đắn, có thể nhìn ra một tia tuổi trẻ kiêu ngạo, một tia nhiệt huyết và một tia tráng kiện.

- Đàm Thanh, hiện tại tôi gặp nguy cơ lớn, vô cùng lớn. Cúp máy trước nhé, có thời gian sẽ liên lạc.

- Hả? Nguy cơ lớn gì vậy, ông chủ, cậu không sao chứ?

- Là một loại… nguy cơ rất lớn, nhưng cô yên tâm đi, tôi cảm thấy mình có thể giải quyết được.

Giang Cần hít sâu một hơi, chỉ thấy Phùng Nam Thư đi chân trần tới, cái mông nhỏ tròn trịa ngồi bên cạnh hồ nước, ùng ục một cái liền ngâm vào trong nước. Sau đó, cô vẩy bàn chân nhỏ lên, hắt chút nước vào Giang Cần, biểu tình tinh nghịch, nhưng ánh mắt có chút đáng yêu.

Ông chủ Giang thản nhiên tựa vào đệm mềm bên cạnh ao, giả vờ không phát hiện. Sau đó, thừa dịp Phùng Nam Thư quay đầu đi lấy đồ ăn vặt, hắn bỗng nhiên động thủ, túm lấy chân đối phương.

Rầm một tiếng nước văng lên, bọt nước trong suốt bắn tung tóe, tiểu phú bà lại trở nên ướt đẫm, trên lông mi treo bọt nước long lanh, nhìn qua thuần khiết mà linh động.

Loại biểu tình này nếu như là người con gái khác làm, có lẽ sẽ có chút quyến rũ, nhưng đặt trên người Phùng Nam Thư lại rất đúng mực, ngây thơ tự nhiên.

- Tiểu yêu tinh, thế nhưng cầm đồ ăn lúc ẩn lúc hiện, lớn mật khiêu khích. Nhưng ta là quân tử, không chấp nhặt với ngươi. Tuy nhiên... Ngươi biết cái gì là quân tử không?

Phùng Nam Thư suy nghĩ một lát:

- Quân tử là cho dù ta có nghịch ngợm thì ngươi cũng không đánh mông ta.

- Không, quân tử chính là động khẩu không động thủ.

Tiểu phú bà choáng váng trong chốc lát, sau đó liền nhịn không được a lên một tiếng.

Sau một lúc lâu, Giang Cần và Phùng Nam Thư thay xong quần áo, sau đó tìm tờ giấy gấp thành con ếch, đặt trên bàn xem ai thổi xa hơn. Hai người thổi qua thổi lại một hồi, ngây thơ không thể tả.

Ván cuối cùng, ông chủ Giang dùng sức quá mạnh, thổi con ếch nhỏ ra phía sau tiểu phú bà.

- Tiểu phú bà, nhặt đi.

Phùng Nam Thư ngây ngốc nhìn hắn, đôi môi đỏ mọng mím lại:

- Giang Cần, mình không đi được, chân mình đau.

- Chính nhân quân tử đều là như vậy.

Giang Cần đứng dậy nhặt, kết quả ngẩng đầu nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc đứng cách đó không xa.

Người nọ mặc một bộ váy dài màu đen, hai tay buông thõng trước người, đồng thời lôi kéo chiếc túi da hoa văn vải, tư thế vô cùng tiêu chuẩn.

Như có cảm giác, người nọ cũng nhìn thấy Giang Cần, gật đầu chào hỏi nhau và mỉm cười dời tầm mắt.

Quả nhiên Diệp Tử Khanh đã trở lại, đoán chừng muốn về tìm quan hệ huy động vốn để giải cứu Tùy Tâm Đoàn đang lâm vào khốn cảnh.

Giang Cần không biết cô hẹn ai, nhưng thần thái của cô cho thấy cô đã đợi rất lâu rồi. Có thể đối phương không muốn đồng ý, hoặc là cô không chào hỏi trước mà trực tiếp đến đây ngồi chờ.

Rất nhanh, trời đã tối. Vì ngày mai là nghỉ lễ 1/5, hai người không vội về nên gọi nhân viên phục vụ đến, dự định làm chút đồ ăn.

- Giang tổng, có cần gì không?

- Có thể nướng ngoài trời không? Đem đồ qua đây.

- Được, ngài và Tiền tổng còn chưa uống hết số rượu lần trước để lại, có muốn uống chút không?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!