Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 860: CHƯƠNG 859: QUÂN TỬ ĐỘNG KHẨU KHÔNG ĐỘNG THỦ (2)

Giang Cần khoát tay:

- Quên đi, lát nữa còn phải lái xe.

Nhân viên phục vụ gật đầu, gọi một đống người đến, kéo lò nướng, giá nướng, tủ lạnh cùng một cái bàn bếp có thể tháo rời. Ban công vốn không có gì lấp tức biến thành hiện trường nướng thịt.

Sau đó, đầu bếp áo đen mang theo mấy trợ thủ áo trắng đến, tự phân công, bắt đầu cắt thịt nướng.

Câu lạc bộ Doanh nhân thành phố Lâm Xuyên nướng thịt đều dùng gỗ táo, nghe nói thịt nướng ra sẽ mang theo một ít mùi thơm tươi ngon. Tuy Giang Cần ăn quen khoa học kỹ thuật, nếm không ra bất đồng trong đó, nhưng chất lượng thịt xiên quả thật không cần phải nói, công phu của thợ nướng cũng vô cùng đỉnh.

Sau một lúc lâu, thịt xiên được nướng xong, lập tức lên bàn. Còn có chân trước của một con dê con, đầu bếp cạo đi lớp bên ngoài, lấy phần tươi mới ở giữa để lại, còn lại thì tiếp tục đặt trên lửa nướng chậm.

Giang Cần gắp một miếng đút vào miệng Phùng Nam Thư, ánh mắt lại bay về phía sau, khu nghỉ ngơi gần sân golf kia, phát hiện Diệp Tử Khanh còn đang chờ đợi, chẳng qua đã từ đứng biến thành ngồi.

- Học tỷ, có muốn cùng ăn chút gì không? Kêu hơi nhiều, ăn không hết.

Diệp Tử Khanh quay đầu nhìn về phía Giang Cần, tay phải theo bản năng sờ sờ bụng trống trơn, do dự một lát sau vẫn là nhịn không được mà đi tới.

Từ ba giờ chiều đợi đến tám giờ tối, Diệp Tử Khanh chỉ uống chút nước, nói không đói bụng là giả.

- Xin lỗi, phiền phức rồi.

- Không có việc gì, chỉ là một bữa cơm thôi, lần sau mời lại là được rồi.

Giang Cần bảo nhân viên phục vụ lấy bộ đồ ăn cho cô.

Diệp Tử Khanh cười yếu ớt, ngẩng đầu liếc Phùng Nam Thư một cái, phát hiện cô gái này vẫn là kinh diễm như vậy, ngay cả cô cũng cảm thấy rất có áp lực.

Một người phụ nữ trưởng thành cảm nhận được áp lực từ một cô gái đại học, chứng tỏ khí chất bạch phú mỹ của Phùng Nam Thư thật sự là thông sát.

Trước kia lúc đi học, Diệp Tử Khanh từng đọc câu chuyện Phong Hỏa Hí Chư Hầu, nói Chu U Vương vì Bác Bao Tự cười một tiếng mà đã ra lệnh đốt lửa Phong Hỏa Đài, làm các chư hầu tưởng rằng quân địch đến xâm lược, nên vội vã mang quân về hộ giá.

Lúc mới đọc câu chuyện này, Diệp Tử Khanh cũng không tin, cảm thấy nào có sắc đẹp như vậy.

Nhưng từ sau khi gặp qua Phùng Nam Thư, cô bỗng dưng cảm thấy việc Giang Cần không muốn ở lại Lâm Xuyên có lẽ không hoàn toàn là vì sợ hãi sự tàn khốc của thị trường tư bản, mà có thể còn có ý tứ như quân vương từ nay về sau không tảo triều.

Cô gái quá xinh đẹp, thật sự sẽ làm cho đàn ông mất đi sự nghiệp, Giang Cần hình như chính là một ví dụ như vậy.

- Hôm nay đàn chị đến tìm người à?

Diệp Tử Khanh phục hồi tinh thần, phong khinh vân đạm cười:

- Ừ, tới tìm Tiền Vĩ Minh, Tiền tổng. Tùy Tâm Đoàn phát triển tới giai đoạn quan trọng, đang cần một khoản tài chính để tiến thêm một bước nữa.

Giang Cần kinh ngạc nhìn cô:

- Tiến thêm một bước? Nói như vậy, vứt bỏ Thâm Quyến cũng là một phần kế hoạch của các người?

Diệp Tử Khanh sửng sốt:

- Cậu… cậu biết rồi?

- Ít nhiều cũng có chú ý, dù sao tôi cũng lập nghiệp từ mua nhóm, hiện tại thị trường cả nước nóng bỏng như vậy, tôi cũng sẽ có chút tò mò.

- Được rồi, chúng tôi đúng là gặp một ít vấn đề, nhưng cũng không phải quyết sách sai lầm, là bởi vì xảy ra nội gián.

Giang Cần từ chối cho ý kiến, trầm mặc một chút:

- Cho nên các người muốn nhanh chóng huy động vốn, thừa dịp Lashou củng cố thị trường Thâm Quyến, muốn đánh một trận lật ngược thế cờ?

Hắn cố ý không nói hắn đoán được Diệp Tử Khanh muốn lợi dụng Nuomi để kiềm chế Lashou, dù sao bây giờ hắn đang đóng vai một nhân vật nhàn tản.

- Đúng vậy, chỉ cần có nguồn vốn, chúng tôi có thể xoay chuyển cục diện ngay lập tức.

- Học tỷ, chị dám nghĩ dám làm, thực sự là một tiên phong xuất sắc. Tôi có một người bạn tên lão Hà, cũng có quyết tâm và dũng khí như tráng sĩ chặt cổ tay, vì vậy mới từng bước trở thành người nổi bật của thời đại. Tuy nhiên, tính cách của chị và anh ta lại có sự khác biệt rất lớn.

Diệp Tử Khanh sửng sốt:

- Khác ở chỗ nào?

Giang Cần suy nghĩ một lát rồi mở miệng:

- Chị quá vội, thích hợp làm quân tiên phong, nhưng không thích hợp làm người dẫn đường.

- Cậu nghĩ việc tôi tìm người tài trợ bây giờ là quyết định sai lầm sao?

- Thương chiến không nói đúng sai, hữu dụng là được. Nhưng chị cũng nên hiểu rằng, đốt tiền để đền bù sai lầm là hạ sách. Chị tiêu tiền để đuổi kịp bước chân rớt lại phía sau, nhưng người khác sẽ không dừng lại chờ đợi. Vậy sau này, chị phải tốn cái giá lớn hơn nữa mới đuổi theo được sao?

Diệp Tử Khanh buông đũa trong tay xuống, cảm thấy Giang Cần nói chuyện quá dễ dàng:

- Nếu như cậu là tôi, bị người khác đào đi đoàn đội, mất đi thị trường đã bố cục tốt trước kia, chẳng lẽ cậu sẽ có biện pháp tốt hơn sao?

Giang Cần thở dài:

- Chuyện này chưa nghĩ tới, không biết có cơ hội gặp phải hay không. Chờ lúc gặp rồi nghĩ sau.

- Học đệ, ít nhất cậu đã đi ra bước này, không hề sợ hãi.

- Nói cũng đúng, chị có gan hơn tôi rất nhiều. Hiện tại tôi ngày ngày cẩu thả, càng cẩu càng sảng khoái.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!