Virtus's Reader

- Cậu nhóc, hai năm nữa nếu rảnh rỗi, đến làm nghiên cứu sinh cho tôi nhé

Giáo sư lão luyện từng gọi tên Giang Cần lên trả lời câu hỏi trên lớp đã thuận miệng nói một câu, nhưng nét mặt không giống như đang nói đùa.

Giang Cần lấy lại tinh thần, mỉm cười e thẹn:

- Với thành tích học tập không ra sao của em, việc thi nghiên cứu sinh hay không vẫn là một vấn đề.

- Cậu không cần thi đâu, trường chỉ mong cậu ở lại, đặc biệt là Hiệu trưởng Trương, ông ấy sẽ không dễ dàng bỏ qua cậu.

Rời khỏi văn phòng của giáo sư lão luyện, Giang Cần gãi đầu, thầm nghĩ mình ngày nào cũng trốn học, có lúc còn không tìm thấy cửa lớp, vậy mà còn có thể thi nghiên cứu sinh sao? Nhưng nói đi cũng phải nói lại, hắn thực sự chưa từng thi trượt môn nào.

Sinh viên đại học không thi trượt môn nào, quả thực là sinh viên ngoan hiền, tùy tiện nói ra cũng khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác.

Hắn cười hắc hắc, vừa định đi thang máy, kết quả chuẩn bị ấn số tầng thì đã nhận được điện thoại từ Trương Bách Thanh.

Trong điện thoại, Hiệu trưởng Trương yêu cầu hắn qua gặp, nói là có chuyện quan trọng cần trao đổi trực tiếp.

Vì vậy, Giang Cần lại quay trở lại, đi đến phòng Giáo vụ.

- Chuẩn bị đi, cùng tôi đến trung tâm Quảng Giáo, Ngôi sao học tập lần thứ hai đã được chọn, với tư cách là Ngôi sao học tập đầu tiên, cậu cần trao giải cho em ấy, cho sự việc trọn vẹn.

“???”

Giang Cần sửng sốt, thầm nghĩ giải thưởng gà rừng này mà cũng có phần tiếp theo à:

- Ngôi sao học tập thật, Ngôi sao học tập giả?

Hiệu trưởng Trương nhìn hắn:

- Sinh viên đoạt giải lần này là một Ngôi sao học tập thực sự, nhưng không tiện phô trương. Chúng ta làm việc khiêm tốn, chỉ trao giải và chụp ảnh, không tổ chức nghi thức gì cả.

- Tại sao? Đây là Ngôi sao học tập lần thứ hai của Lâm Đại, không thể qua loa như vậy!

- Bây giờ cậu là nhân vật phong vân của Lâm Xuyên, chuyện liên quan đến cậu đều là tin tức. Tôi sợ lỡ như có phóng viên nghe gió tìm đến, muốn xem bảng điểm của cậu, cậu nói tôi cho hay không cho?

Giang Cần hóa thân thành chó:

- Hiệu trưởng, em nghi ngờ trong lời nói của thầy có hàm ý gì đó.

Hiệu trưởng Trương không để ý đến hắn, tự mình nói:

- Thành tích học tập của cậu quả thực khó nói thành lời, nhưng không sao, chờ đến kỳ thứ ba và thứ tư, giải thưởng này coi như đã được xác định, cậu chính là Ngôi sao học tập đầu tiên danh xứng với thực.

- Có thể lên thẳng cao học không?

- Cậu mới năm hai, vội gì chứ. Bây giờ chưa đến lúc đâu, đến lúc đó cậu không muốn học cũng không chạy thoát được.

Hiệu trưởng Trương nói xong, thu dọn đồ đạc, thay quần áo, dẫn Giang Cần đến Trung tâm Quảng Giáo ở khuôn viên phía đông.

Bởi vì giang Cần mà giải thưởng Ngôi sao học tập chỉ được trao cho sinh viên năm nhất. Dù sao, năm đó khi Giang Cần giả danh Ngôi sao học tập đi khắp nơi lừa đảo cũng là năm nhất, nên giải thưởng này được xem như một giải thưởng đặc biệt dành riêng cho sinh viên năm nhất.

Lần này, người đạt danh hiệu Ngôi sao học tập là một cô gái, đứng đầu chuyên ngành Lịch sử, tham gia khá nhiều hoạt động, học phần cũng cao, là một Ngôi sao học tập danh xứng với thực.

Sau khi nhìn thấy Giang Cần, ánh mắt cô gái sáng rỡ, nói rằng mình luôn lấy hắn làm gương phấn đấu, cố gắng nâng cao bản thân, khiến Giang Cần có chút đỏ mặt.

Nếu lấy tôi làm gương, cô có thể đạt được danh hiệu Ngôi sao học tập mới thật sự là chuyện khó tin.

Nhưng nhìn ánh mắt trong veo của đàn em, hắn cũng không biết nên nói gì. Giải thưởng Ngôi sao học tập này tồn tại còn ngoài ý muốn hơn cả việc một nữ sinh viên đột nhiên mang thai.

Sau đó, mọi người chụp ảnh chung, Giang Cần trao cúp cho Ngôi sao học tập lần thứ hai. Khi thế hệ mới và cũ hoàn thành giao nhận, hắn bỗng nhiên nhận ra mình càng ngày càng tự tin giữ lại danh hiệu Ngôi sao học tập này.

- Gần đây hình như cậu đã để không ít nhân viên nộp đơn xin thực tập ngoài trường, chuyện gì vậy?

- Không có gì, chỉ là làm chút chuyện mờ ám.

- Tôi biết cậu không thành thật. Bọn họ còn nói thời gian vừa rồi cậu mỗi ngày đều đi học, tôi cũng không tin. Sau đó, tôi thật sự thấy cậu đi lên toà nhà giảng đường, xem ra chuyện bất thường ắt có yêu. - Hiệu trưởng Trương lộ ra vẻ mặt đúng như ta dự đoán.

Giang Cần xoa thắt lưng:

- Nửa năm nay đúng là nhàn rỗi quá lâu, cả người ngứa ngáy, không làm gì cả người khó chịu.

- Nhàn rỗi thì có thể dẫn cô bạn gái nhỏ của cậu đến chơi cờ với tôi, tôi lại nghiện cờ rồi.

- Em nói em rảnh đến hoảng chỉ là khiêm tốn. Trên thực tế, trong khoảng thời gian này em rất cố gắng, bằng không biệt thự lớn của ba người chúng ta làm sao đây? Gió lớn thổi tới a.

Hiệu trưởng Trương sửng sốt một chút:

- Ba người nào, còn có ai nữa?

Giang Cần liếc ông một cái:

- Còn có giáo sư Nghiêm nữa.

- Không phải, Giáo sư Nghiêm này sao vậy, càng ngày càng không có nguyên tắc gì cả. Trước đây ông ấy kiên quyết không nhận một chút lợi lộc nào từ người khác mà.

“…”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!