Giang Cần ngước nhìn mặt trời trên cao, thầm nghĩ Giáo sư Nghiêm còn phải rón rén, chọn phòng 207 mới dám lén lút nói chuyện biệt thự to lớn với em. Còn thầy đây, giữa ban ngày ban mặt, hận không thể kêu thật to, rốt cuộc là ranh giới cuối cùng của người nào thấp hơn?
Trò chuyện một hồi, Hiệu trưởng Trương sờ bụng, cảm thấy hơi đói, bèn hỏi Giang Cần có muốn đi ăn cơm ở căng tin cán bộ giáo viên không, còn nói đồ ăn ở đó ngon hơn nhà ăn sinh viên nhiều, muốn đặt chỗ cũng không phải là không có cách.
Miễn phí thì sao lại không đi? Giang Cần không thể cưỡng lại được việc ăn đồ free. Ra ngoài mà không nhặt tiền còn coi như mất, ai cũng đừng hòng ngăn cản hắn ăn đồ free.
Nhưng chưa đợi hắn đồng ý, tiểu phú bà đã nhắn tin: “Ca ca hôm nay không phải cũng bận chứ?”
Giang Cần nhìn thoáng qua hiệu trưởng Trương:
- Thôi bỏ đi Hiệu trưởng Trương, thầy đợi em hoàn thành việc này đã, hai thầy trò mình đi ăn ngon.
- Hả, tôi mời cậu ăn cơm mà cậu cũng không ăn, không giống phong cách của cậu nhỉ đấy! - Trương Bách Thanh có chút ngạc nhiên.
“Hiệu trưởng Trương có phải bị hội chứng Stockholm không nhỉ, không bị lừa gạt chút lại thấy khó chịu?”
Giang Cần thầm nghĩ, sau đó vẫn từ chối lời mời, đến ký túc xá nữ, đưa Phùng Nam Thu đi ăn cơm.
Gần đây cô rất ngoan, biết Giang Cần bận nên không đòi đi chơi, chỉ là thật sự nhịn không được mới ngốc nghếch hỏi một câu hôm nay có phải cũng hơi bận hay không, thực ra ẩn ý trong câu nói đó là nếu không bận thì có thể đưa mình đi chơi không?
Trước kia, Giang Cần cảm thấy cô là thiên kim hào môn, nói chuyện vòng vo có thể là do tính cách thích đùa giỡn.
Nhưng sau khi biết chuyện nhà Phùng Nam Thư, hắn mới phát hiện ra cách nói chuyện này của tiểu phú bà là một thói quen tự bảo vệ bản thân.
Bởi vì từng bị bỏ rơi hai lần, rất có thể cô sợ việc muốn đi chơi sẽ trễ nãi công việc chính của mình, cũng sợ bị coi là phiền phức. Cho nên mỗi khi hắn nói mình bận, trong cách nói chuyện của tiểu phú bà luôn có một chút thăm dò.
“Hôm nay không bận, có chút muốn mời ai đó đi ăn cơm.”
“Vậy mình đi được không?”
“Đến đi, mình đợi cậu ở cửa căng tin số 2.”
Sau một lúc lâu, Phùng Nam Thư, Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny đều tới, há miệng liền hỏi: hôm nay đại ông chủ Giang muốn mời người ăn cơm hả?
Giang Cần thầm thủ, đúng là ngửi mùi mà đến. Ăn chùa quả nhiên là đức tính tốt!
Tuy nhiên, sau khi đến căng tin, lúc bọn họ vừa gọi đồ ăn xong, chuông điện thoại di động của Giang Cần vang lên. Thế là hắn đưa ví tiền của mình cho tiểu phú bà, xoay người đi đến nơi yên tĩnh để nghe điện thoại.
Cuộc gọi đến từ Đàm Thanh. Lashou cũng đã nhận được khoản đầu tư 5 triệu USD, hiện đang cạnh tranh với Tuỳ Tâm Đoàn ở Kinh Đô. Đồng thời, Nuomi cũng huy động được 10 triệu USD, được rót vốn mạnh mẽ và quyết tâm chiếm lĩnh thị trường Thâm Quyến.
Nhiều người cho rằng, nếu làm thị trường mà không chịu chi tiền thì chẳng khác nào phế vật.
Điều này cho thấy các tiểu tư bản ở vòng này ngày càng trở nên gay cấn. Các thế lực đứng sau đang âm thầm thao túng, khuấy động cuộc chiến tranh giành này. Sẽ có nhiều "cá mập" khác tham gia vào cuộc chiến trong thời gian tới, ai là người có chiến lược sai lầm sẽ phải chịu hậu quả cay đắng, đó là bị loại khỏi cuộc chơi.
Giang Cần dặn Đàm Thanh cẩu cho cẩn thận rồi cúp điện thoại, cất điện thoại vào túi và quay trở lại.
Lúc này, Phùng Nam Thư, Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny đã gọi cơm xong, đang nhìn chằm chằm vào ví tiền của Giang Cần, mỗi người một vẻ.
- Cái này... Là cái gì?
Tiểu phú bà chỉ vào ba con sói ở bên trong. Ba con sói này được đặt ngược lại, mặt sau không nhìn thấy chữ, chỉ có thể nhìn thấy logo trên bao bì bên ngoài.
Vương Hải Ny mím môi:
- Nó là một công cụ để bảo vệ cậu.
“?”
- Nói đơn giản, chỉ cần có nó ở đây, cậu có thể thoải mái kết giao bằng hữu cùng Giang Cần!
Phùng Nam Thư choáng váng chốc lát, không hiểu nguyên lý là gì, nhưng vẫn gật đầu cái hiểu cái không:
- Nghe có vẻ đây là thứ tốt.
Cao Văn Tuệ sửng sốt một chút:
- Không đúng, rõ ràng đây là thứ dùng để bắt nạt Nam Thư mà.
- Ặc... Nói vậy cũng không sai.
Phùng Nam Thư lắc đầu:
- Không sao đâu, Giang Cần sẽ không bắt nạt tớ.
Cao Văn Tuệ do dự một chút, sau đó hạ giọng:
- Thực ra loại bắt nạt này cũng không phải là xấu, nó... Cũng có thể là rất tốt.
- Mọi người nói chuyện kỳ lạ gì thế.
Đúng lúc này, Giang Cần đi trở về, nhìn thấy ví tiền của mình thì hoảng sợ kinh hãi, lập tức cướp về, cất vào trong túi.
Phùng Nam Thư ngửa đầu nhìn hắn, đôi mắt long lanh:
- Giang Cần, sao cậu vừa bảo vệ vừa khi dễ mình?
- Chết tiệt, các người dạy tầm bậy cái gì vậy?
- Chúng tôi không dạy lung tung, chỉ phổ cập kiến thức một cách sơ lược thôi, nói đi cậu mang theo cái này làm gì? Cậu và Phùng Nam Thư thậm chí còn chưa hôn môi mà!