Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 868: CHƯƠNG 867: NGÔI SAO HỌC TẬP LẦN THỨ HAI (2)

Giang Cần nhìn thoáng qua Cao Văn Tuệ:

- Cậu thật lưu manh a, tôi cảm giác tôi đều bị cậu làm bẩn rồi!

Phùng Nam Thư mờ mịt nhìn bọn họ, cảm thấy sắp được học thứ gì đó hay ho, bèn kéo Giang Cần hỏi:

- Ca ca, đó rốt cuộc là cái gì?

- Không có gì cả, chỉ là một chiếc ốp điện thoại, ăn cơm đi, ngoan.

- Vậy cậu đeo cho mình xem.

Nghe câu nói này, Giang Cần hít một hơi thật sâu.

Ở đây? Chết tiệt, tuy rất kích thích, nhưng có hơi táo bạo quá đấy!

Nói đi cũng phải nói lại, tiểu phú bà cậu có chút kiêu ngạo nhỉ, tựa như Cao Văn Tuệ nói, cậu ngay cả hôn môi cũng chưa thử qua mà đã muốn học cái này rồi? Cậu là học bá không sai, nhưng cũng không thể nhảy lớp a.

Đối diện, Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny cười khúc khích nửa ngày, vẻ mặt vô cùng đặc sắc.

Đừng nhìn Giang Cần lúc nào cũng là dáng vẻ đại ca ca thành thục, ngưu bức hò hét còn lên bản tin, nhưng hắn thường xuyên bị Phùng Nam Thư vô ý thức trêu chọc đến không biết làm sao, cặp đôi này quả thực là vỏ quýt dày có móng tay nhọn.

- Đúng rồi Giang Cần, vừa rồi tôi nhìn thấy chứng minh thư của cậu, hình như cậu sinh tháng 5 hả?

Giữa lúc đang ăn, Cao Văn Huệ bỗng nhớ ra một chi tiết mà cô vừa mới chú ý, liền lên tiếng hỏi một câu.

Đầu óc Giang Cần đang suy nghĩ lung tung một ít chuyện, chợt nghe được thanh âm của Cao Văn Tuệ, cũng chỉ nghe được XXX sinh ra X, trong lòng tự hỏi đeo cái này thì làm sao mà sinh con được?

Vương Hải Ny có chút kinh ngạc:

- Sinh tháng 5? Thật hả, vậy ông chủ Giang còn nhỏ hơn cả tôi, tôi sinh cuối tháng tư.

- Nhỏ hơn cậu thì có sao đâu, điều quan trọng là Nam Thư sinh tháng 2. Đây mới có vấn đề, điều này chứng tỏ Giang Cần không phải ca ca, mà là đệ đệ, Nam Thư không phải muội muội, mà là tỷ tỷ.

Phùng Nam Thư còn đang suy nghĩ về chuyện ốp điện thoại, bỗng nhiên ngẩng đầu lên:

- Giang Cần là ca ca, tớ thích gọi cậu ấy là ca ca.

Cao Văn Tuệ buông đũa xuống:

- Nhưng trên thực tế, cậu là chị của cậu ta cơ mà, có phải hơi kích thích không?

- Chị thì có thể làm gì?

- Em gái nghe lời anh trai, thì em trai cũng phải nghe lời chị gái.

Phùng Nam Thư quay đầu nhìn về phía Giang Cần:

- Giang Cần, đeo ốp điện thoại lên cho tỷ tỷ xem.

Vừa dứt lời, cái đầu nhỏ của cô đã bị vỗ một cái, biểu tình kiêu ngạo lập tức biến mất, lại đổi thành vẻ mặt ngoan ngoãn, giống như vừa rồi chưa phát sinh chuyện gì.

Nhưng lòng hiếu kỳ của cô bé mới lớn sẽ không phai mờ theo thời gian, nhất là một cô bé có trí nhớ siêu quần. Vì thế, về sau lúc hai người ở chung, mỗi lần tiểu phú bà đều bỗng nhiên nói một câu, ca ca, đeo lên cho mình xem, lòng ham muốn nổi loạn rục rịch, vô cùng ngỗ nghịch.

Hơn nữa, những bé gái nổi loạn là kiểu người mà bạn càng cấm họ làm gì thì họ càng nhớ nhung và muốn làm điều đó.

Cứ như vậy, thời gian chuyển sang tháng 6. Nhiệt độ không khí dần dần tăng lên tới một độ cao trước nay chưa từng có, quần áo sinh viên đại học bắt đầu trở nên mỏng hơn.

Phùng Nam Thư có đôi khi sẽ mặc quần đùi hoặc là váy. Thời điểm ôm nhau cũng rất nóng nực, không chỉ là bởi vì cơ thể mềm mại của tiểu phú bà mà còn bởi vì cô thích lộn xộn.

Dù sao cô cũng đã sớm không phải là kẻ ngốc ngơ ngác không hiểu cái gì. Trải qua vụ bom hạt nhân trong kỳ nghỉ và phổ cập khoa học ba con sói, trong đầu nhiều ít đều có chút ấn tượng mông lung. Sau đó sẽ mềm nhũn trong lòng Giang Cần, có chút nhõng nhẽo.

Nói hiểu, hiểu không nhiều lắm, nhưng nói không hiểu, lại là có chút suy đoán của mình.

Đừng quên, trước kia tiểu phú bà không có bạn bè, không có xã giao. Cô vì để cho mình không nhàm chán, biết nhất một chiêu chính là Overthinking.

Ở phương diện này, trí tưởng tượng của Phùng Nam Thư cao hơn người khác tận mấy cấp bậc. Chỉ là tiểu lão hổ lại gặp tai kiếp, đoạn thời gian gần đây, có mấy món đã bị chà xát cho có phần phai màu.

Buổi tối ngày 10, mùa hè nắng chói chang. Quạt cũ bắt đầu xèo xèo chuyển động. Cao Văn Tuệ ngồi phịch trên ghế dùng laptop của Phùng Nam Thư xem phim Bong bóng mùa hè, mà Vương Hải Ny thì bưng đĩa đi tới ban công, nhìn thoáng qua bên trong.

Phùng Nam Thư dáng người cao gầy đang đứng ở trước bồn rửa mặt. Hai bắp chân cân xứng tinh tế thon dài, sau đó bàn tay nhỏ bé nghiêm túc xoa xoa ở trong chậu, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp mang theo một biểu tình vô cùng nghiêm túc.

- Nam Thư, cậu giặt xong chưa? Tớ còn có cái đai quần cần giặt.

- Đợi lát nữa Hải Ny, tớ còn chưa xong.

“Tớ lại tè ra quần rồi.” Phùng Nam Thư nhỏ giọng lẩm bẩm, nhưng không ai nghe thấy.

Giặt tiểu lão hổ xong, Phùng Nam Thư lộc cộc về ký túc xá, mở sổ nhật ký ra ghi chép tâm trạng hôm nay.

“Bị Giang Cần ôm hai tiếng. Giang Cần, Giang Cần, Giang Cần, Giang Cần, Giang Cần...”

Nếu xé đi tất cả những trang nhật ký trước thời trung học cô, rồi nhìn về sau, cuộc đời của cô dường như chỉ còn lại Giang Cần. Điều này có vẻ đơn điệu trong mắt người khác, nhưng đối với cô lại vô cùng rực rỡ.

Ngày nào nhật ký của cô xuất hiện tên Giang Cần, thì ngày đó trong lòng cô chính là một ngày hoàn hảo.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!