Giang Cần sau khi được trùng sinh đã thay đổi cuộc đời của Phùng Nam Thư, và cuộc đời của Phùng Nam Thư cũng vì sự xuất hiện của Giang Cần mà tràn đầy hy vọng.
Những ngày sau đó, nhiệt độ ở Lâm Xuyên liên tục tăng cao, điều hòa 208 đã bắt đầu hoạt động liên tục. Cơn gió lạnh rít mang theo một chút mát mẻ không thuộc về mùa hè, thổi bay tâm hồn con người trong văn phòng.
Tuy nhiên, Văn Cẩm Thụy lại cảm thấy có chút kỳ lạ, không hiểu sao trời càng nóng, quần của ông chủ lại càng mặc càng dày. Có cảm giác như phần thân trên là mùa hè, phần thân dưới là mùa đông.
- Cẩm Thụy, giúp tôi sắp xếp báo cáo công việc của thời gian gần đây, đặt trên bàn cho tôi, ngày mai tôi phải xem.
- Tất cả ạ?
- Không cần tất cả, chỉ cần báo cáo về tình hình ký hợp đồng độc quyền của Multi-group là được.
- Vâng, ông chủ.
Giang Cần chỉnh sửa lại trang phục, tuyên bố tan tầm, sau đó lại chạy đến dưới ký túc xá của Phùng Nam Thư, ôm cô một lúc.
Rừng phong có khi cũng không tiện đi, nhất là sau hai trận mưa, muỗi ở khu vực hồ Vọng Nguyệt sinh sôi nảy nở, khiến cho các cặp đôi nhỏ thích đến đây chơi có càng nhiều đốm đỏ nhỏ trên người, vì vậy hai người lại khai phá thêm nhiều vùng trũng đạo đức ở Đại học Lâm Xuyên.
Ví dụ như con hẻm tối sau căng tin, phòng học trống trong tòa nhà dạy học, phòng đàn piano của tòa nhà Thể Mỹ ở phía bắc siêu thị học viện, một góc tối sau chỗ để xe đạp và phòng 207 – vùng trũng nức tiếng.
Nhưng ghế sofa của 207 là da, không thoáng khí, Giang Cần mặc quần dày ngồi một vài lần, cảm giác như sắp nổi rôm sảy.
Tình trạng này kéo dài đến cuối tháng 6, một câu nói vô tình của Phùng Nam Thư đã khiến thế cục thay đổi đột ngột.
Hôm đó là kỷ niệm ngày thành lập Trung tâm Quảng Giáo, toàn bộ trường được treo đầy băng rôn, có thể thấy Cố Xuân Lôi rất coi trọng hoạt động lần này, cũng đã chi rất mạnh tay.
Liên tục trong ba ngày, trên bãi cỏ, trong sân vận động, dưới đèn đường đều có loa phát thanh tuyên truyền việc kỷ niệm thành lập Trung tâm Quảng Giáo.
Là nhân vật nổi bật chói mắt nhất Lâm Đại, Giang Cần đương nhiên được lời mời nồng nhiệt, vé mời vẫn là do sinh viên của Trung tâm Quảng Giáo đích thân mang đến tận tay.
Thị trường mua nhóm hiện đang vô cùng hỗn loạn, cục diện rất khó đoán định. Đặc biệt là sự tham gia của các tư bản khiến cho mọi người không thể nhìn rõ thực lực của nhau. Do đó, trong suốt hai tháng qua, không có trang web nào chiếm được lợi thế, người duy nhất được hưởng lợi là người tiêu dùng.
Giang Cần cũng không quá quan tâm đến chuyện này trong thời gian này. Bởi vì nhìn chằm chằm quá lâu cũng không có tác dụng gì, vòng thứ ba của cuộc chiến tiểu tư sản này, chỉ cần biết kết quả cuối cùng là được.
Vì vậy, tối hôm đó, hắn dẫn Phùng Nam Thư đến Trung tâm Quảng Giáo xem dạ hội.
Trước khi vào sân, Quảng Giáo còn phát miễn phí bút huỳnh quang cho khán giả, chủ yếu để tạo bầu không khí sôi động. Tuy nhiên, bút huỳnh quang mà Quảng Giáo phát không phải loại rất to mà là một cây nhỏ.
Phùng Nam Thư nhận được một cây bút huỳnh quang màu hồng nhạt, nhìn hồi lâu rồi bỗng ngẩng đầu:
- Ca ca, nó hơi giống điện thoại dự phòng của cậu.
“???”
Tiểu phú bà không biết rằng mình vừa vô tình tung ra một cú đánh chí mạng. Cô đưa tay ấn công tắc, cây bút huỳnh quang bắt đầu nhấp nháy theo điệu nhạc trên sân khấu.
Lúc này, Giang Cần tức tím mặt. Hắn thầm nghĩ, mình vì muốn bảo vệ cậu, lo lắng cậu sẽ sợ hãi, nên mới ngày nào cũng mặc quần áo thật dày. Có khi còn đem theo áo khoác không mặc để lót ở trên đùi. Cậu nói như vậy là không có lương tâm. Cậu như vậy sẽ làm cho bạn tốt thất vọng đau khổ, cậu có hiểu không?
Tiểu cô nương hiểu biết nông cạn về thế giới này, lại ỷ vào sự vô tội và đáng yêu của mình để nói bừa nói bãi, thật sự là có chút múa rìu qua mắt thợ.
Thế là mấy ngày sau đó, ông chủ Giang chỉ mặc quần short. Càng ngắn càng mặc, càng mỏng càng mặc, khiến cho tiểu phú bà bé bỏng trong ngực sợ hãi.
Ha ha ha ha, Giang Cần cảm thấy mình giống như một đại ma vương, dương dương đắc ý, thiếu chút nữa phát ra âm thanh khặc khặc khặc.
Bất quá sau khi cười xong hắn cũng trầm mặc hồi lâu, sau đó ôm chặt vòng eo thon nhỏ của Phùng Nam Thư, nhỏ ngửi mùi thơm thanh nhã giống như là hoa linh lan sau cơn mưa ở trên người cô, nội tâm vui vẻ tự tại, hận không thể nhào nặn nha đầu mềm mại này vào trong cơ thể.
“Hôm nay Giang Cần có chút thích tôi, Giang Cần Giang Cần Giang Cần…”
Sau khi trở về ký túc xá, Phùng Nam Thư liền ngồi xuống bàn, vặn mở đèn bàn nhỏ của mình, lựa chọn viết nhật ký trước, chờ sau khi viết xong nhật ký mới ra ban công giặt quần áo.
- Kỳ lạ, sao gần đây Nam Thư ngày nào cũng giặt quần áo.
- Không biết, có thể là mùa hè đến rồi.
Cao Văn Tuệ ồ một tiếng, mở quạt nhỏ trên bàn ra, bắt chéo chân, lại quay đầu xem tiếp Bong bóng mùa hè.