Cùng lúc đó, Tào thiếu gia về đến phòng ký túc 302, cởi quần áo và ném vào trong chậu dự định đem đi giặt, kết quả y đi tới ban công cầm lấy nước giặt của mình thì không ngờ lại bị nhấc bổng lên, bên trong dĩ nhiên trống rỗng.
- Mẹ kiếp, thằng nào dùng nước giặt của tôi?
Hiện nay, sinh viên chủ yếu sử dụng bột giặt, bao gồm các thương hiệu như OMO, Tide, Ariel, v.v. Nước giặt như Blue Moon còn được xếp vào loại cao cấp, với giá hơn 20 tệ một chai lớn. Y nhớ lần trước dùng còn nửa chai.
Chu Siêu buông cuốn tiểu thuyết lậu trong tay xuống:
- Tôi không có, tôi cũng lười giặt quần áo.
Lúc này Nhâm Tự Cường cũng ngóc đầu dậy từ trên giường:
- Tôi cũng không có. Cậu biết tính tôi mà, tôi thường tích lại đến cuối tuần, tốn 1 tệ để giặt cả đống trong tiệm giặt ủi.
Tào Quảng Vũ quay đầu nhìn về phía Giang Cần, ánh mắt hơi trở nên sắc bén:
- Lão Giang, cậu có biết vì sao nước giặt của tôi lại hết rồi không?
- Không, nước giặt quần áo là cái gì. - Giang Cần không hề hoảng hốt.
Tào Quảng Vũ đi tới trên giường hắn ngửi hai cái, lập tức mở to hai mắt:
- Mẹ kiếp, chính là cậu!
- Vì sao?
- Blue Moon của tôi có mùi hoa oải hương kinh điển, tôi không thể ngửi nhầm, bột giặt cũng không có mùi này!
Mắt thấy không chối được, Giang Cần trực tiếp ngả bài:
- Đúng, có dùng một chút, đều là anh em thân thiết, đừng nhỏ mọn như vậy.
- Không phải, nước giặt quần áo của tôi vốn còn có nửa chai, cậu uống cũng không thể uống nhanh như vậy được.
Giang Cần liếc y một cái:
- Gần đây ngày nào tôi cũng giặt quần áo.
Tào Quảng Vũ nhíu nhíu mày:
- Tại sao? Trước giờ cậu làm gì giặt quần áo.
- Đôi khi cậu chỉ cần giặt một cái, nhưng cậu lại nghĩ rằng giặt một cái còn chẳng bằng giặt tất cả, thế là cậu suy nghĩ mãi, cuối cùng quyết định giặt tất cả, thế là dùng hơi nhiều nước.
“?”
Tháng 7, sau tuần thi, kỳ nghỉ hè đến.
Tào Quảng Vũ quyết định đưa Đinh Tuyết về nhà, ra mắt bố mẹ. Cho nên y háo hức cả đêm, sáng hôm sau chưa kịp sáng đã dậy, nói là không ngủ được, phải đi xuống ký túc xá của Đinh Tuyết đợi
Đừng thấy Tào thiếu gia cả ngày lấy trang bức làm phương châm sống, nhưng y thực sự không có bất kỳ tật xấu nào của phú nhị đại, ở phương diện tình cảm, y thậm chí còn ngây thơ hơn cả Nhâm Tự Cường.
Còn Giang Cần thì không thể về nhà được, vì thị trường mua nhóm đang sôi động, hắn là ông chủ mà không đến chiến tuyến dạo một vòng thì luôn cảm thấy thiếu gì đó, hơn nữa nếu cứ mãi không xuất hiện thì sau này khi đánh trận chính diện cũng không có lợi cho việc ổn định quân tâm.
Cho nên, hắn muốn đích thân đến chiến trường, đi cảm thụ những phong vân biến ảo chân thật kia.
Đương nhiên, Phùng Nam Thư làm món quà dỗ mẹ thì hiển nhiên đã bị đưa về nhà mình trước tiên, tạm thời ngăn chặn sự bất mãn của Viên Hữu Cầm đối với việc hắn không được nghỉ ở nhà.
Không có cách nào, tiểu phú bà quá được mọi người yêu thích, nhà họ Giang không có ai có thể chịu đựng được.
Trước khi đi, Phùng Nam Thư còn bám vào cửa sổ xe hỏi hắn khi nào thì về nhà, nghiễm nhiên là dáng vẻ thê tử chờ đợi trượng phu trở về, khiến cho ánh mắt Giang Cần đều dịu dàng.
- Văn Hào, Tuyết Mai, hai người về muộn một chút nhé, ngày mai đi theo tôi đến Thượng Hải, đi quan sát thị trường, Tuyết Mai nhớ mang theo máy ảnh.
- Được ông chủ.
- Còn Lan Lan nữa, hai người gọi điện thoại thông báo cho cô ấy, trưa mai chúng ta xuất phát.
- Hiểu rồi.
Trưa ngày 2 tháng 7, Giang Cần dẫn Đổng Văn Hào và Ngụy Lan Lan tới sân bay Lâm Xuyên, đại bản doanh của chi nhánh Multi-group chỉ để lại Tô Nại chăm non, mà nghiệp vụ của quỹ Kim Ti Nam và Hiệp hội thương mại Lâm Xuyên thì để lại cho Từ Ngọc và Lai Tồn Khánh của Đại học Khoa học Kỹ thuật trấn giữ.
Công việc của diễn đàn Zhihu lại rơi vào trên người Lộ Phi Vũ, dù sao hiện tại Tiêu đề hôm nay có rất nhiều sinh viên, gánh thêm một trọng trách đối với y mà nói là không có vấn đề gì.
Vì là mùa hè nên ở sân bay có rất nhiều sinh viên, xếp thành hàng dài ngoằn ngoèo trước cổng soát vé.
Xác minh danh tính, lấy vé, làm thủ tục check-in, dịch vụ mạng năm 2010 không tiện lợi như đời sau, khó tránh khỏi sẽ gây tắc nghẽn.
Vì vậy, những người xếp hàng chen chúc nhau, trông rất đông đúc.
Lúc này, Giang Cần đeo kính râm bước vào sảnh sân bay, quan sát xung quanh một vòng, phát hiện ra một lối đi có logo của Hiệp hội Thương mại Lâm Xuyên, vì thế cất bước đi tới, kết quả còn chưa đứng vững bước chân, hắn đã nghe thấy có người gọi tên hắn.
Quay đầu nhìn lại, là Giản Thuần, Tống Tình Tình, Trang Thần, còn có Tề Kỳ - vị học muội tốt bụng từng giúp hắn ném rác, cùng với bạn thân của cô ấy là Quan Văn Tư.
Bởi vì là cùng khoa, ký túc xá cũng đối diện nhau nên Giản Thuần và Tề Kỳ chơi cũng khá thân, vì thế đã bàn bạc kết bạn về nhà.