Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 871: CHƯƠNG 870: ĐẶC QUYỀN CỦA NGƯỜI CÓ TIỀN

- Mọi người cũng về nhà à?

- Đúng vậy, nam thần, cậu đi đâu vậy?

- Đi dạo quanh, khảo sát thị trường bên ngoài, xem chỗ nào kiếm được tiền.

Cùng lúc đó, Ngụy Lan Lan vẫy tay gọi nhân viên sân bay, xuất trình thẻ đen của của Hiệp hội thương mại Lâm Xuyên.

Vì thế, sân bay đặc biệt mở riêng một lối đi thông thẳng đến phòng chờ VIP, đồng thời sắp xếp ba thanh niên khỏe mạnh đến hỗ trợ khuân vác hành lý.

Giang Cần đi ra vài bước, nhìn hàng dài bên cạnh, do dự một chút rồi cũng phất phất tay, ý bảo bọn Tống Tình Tình đi theo.

Mùa hè vốn đã nóng nực, xếp hàng càng khiến người ta mất kiên nhẫn, các cô nhìn đội ngũ dài dòng này vốn có chút tuyệt vọng, hiện tại thấy Giang Cần muốn dẫn bọn họ đi, thế là lập tức đi theo.

Ban đầu các cô nghĩ với năng lực của Giang Cần, hẳn là sẽ dẫn bọn họ đến một lối đi VIP nào đó, ít người, có thể trực tiếp làm thủ tục.

Kết quả đi theo một lúc, các cô phát hiện mình đã đến một gian phòng khách quý rất lớn, bên trong có sô pha, điều hòa, TV, tủ lạnh, còn có phòng trà và phòng nghỉ ngơi dành riêng.

Năm người phía sau há hốc mồm, thấy Giang Cần đã ngồi xuống sô pha xem văn kiện thì bọn họ mới hiểu được, đây chính là chỗ cần đến.

- Phụ nữ chi bảo, nghĩa là gì? - Trang Thần nghi hoặc nhìn bức tranh treo trên tường.

Đổng Văn Hào cười hai tiếng:

- Đó là xem như ở nhà, đọc từ trái sang phải, thả lỏng một chút, đây là phòng khách quý chuyên dụng của Hiệp hội thương mại Lâm Xuyên, các cô cậu tùy tiện ngồi đi.

“…”

Năm người liếc mắt nhìn nhau, thầm nghĩ vậy kiểm tra vé thì sao? Thế còn check-in thì sao?

Trong các cô, người bay sớm nhất là Tề Kỳ, cô còn một tiếng nữa là phải lên máy bay, nhưng thủ tục còn chưa làm.

Bất quá vào lúc này, chị gái dẫn các cô đi vào đây bắt đầu thu chứng minh thư của bọn họ, nói là sẽ giúp bọn họ làm thủ tục check-in, đồng thời gọi hai xe vận chuyển đến, hỏi họ muốn ký gửi hay mang theo hành lý khi lên máy bay.

Cảm nhận được sự chu đáo của dịch vụ VIP, Giản Thuần, Tống Tình Tình không nhịn được hít một hơi thật sâu, trong mắt tràn đầy sự phấn khích. Mà Trang Thần nhìn vẻ mặt vui sướng của cô gái mình thích, trong lòng chua xót vô cùng.

Nhìn Giang Cần tung hoành ngang dọc trong trường học, theo cảm nhận của Trang Thần, cũng chẳng có gì đặc biệt, chỉ là may mắn thôi, mình cũng có thể làm được!

Nhưng khi bạn nhìn thấy địa vị xã hội mà hắn có được khi ra ngoài xã hội, bạn chỉ có thể dùng sự ghen tị và hận thù để mô tả tâm trạng của mình.

Bởi vì trong giới sinh viên, dù bạn làm gì to tát, danh tiếng vang dội đến đâu, bạn vẫn chỉ tồn tại trong phạm vi của sinh viên, nhưng địa vị xã hội mà Giang Cần thể hiện lúc này mới là cú sốc tâm lý lớn nhất đối với bọn họ.

Nếu Giang Cần không xuất hiện, có lẽ bọn họ họ phải xếp hàng lấy vé, xếp hàng làm thủ tục check-in, rồi xếp hàng kiểm tra an ninh.

Nhưng giờ này khắc này, bọn họ lại có thể an tâm ngồi uống trà, tận hưởng dịch vụ của người khác dành cho mình, cảm giác chênh lệch thật quá mãnh liệt.

[Cậu tưởng cậu có thể thắng tôi ở mọi phương diện sao?]

Trang Thần không nhịn được mà nghĩ đến bài kiểm tra thể lực lần trước, bản thân như phát điên lao về phía trước, vượt qua Giang Cần để trở thành người đầu tiên với sự phấn khích và tự mãn.

Bây giờ nghĩ lại, có chút ngu ngốc đến cực điểm, lại có chút khiến người ta không biết giấu mặt vào đâu.

Chạy nhanh có ích gì, ngày đó Giản Thuần thậm chí còn không nhìn y lấy một lần.

Nhưng ngồi trong phòng chờ VIP với ghế sofa mềm mại, có người lo liệu thủ tục, uống trà, ngay cả bản thân y cũng cảm thấy nghẹn thở, huống chi là những nữ sinh viên chưa trải đời như Giản Thuần và Tống Tình Tình.

Về phía bên kia, Tề Kỳ và Quan Văn Tư nhìn nhau, tâm trạng càng thêm phức tạp.

Tề Kỳ là nữ vương nuôi cá rất nổi danh, sở thích là sưu tầm những nam sinh ưu tú, Giang Cần cũng từng là mục tiêu sưu tầm của cô.

Nhưng mãi đến khi Giang Cần lên bản tin, cô mới biết khoảng cách giữa hai người lớn đến mức nào.

Và hôm nay, khi đích thân trải nghiệm thế giới của Giang Cần, cô càng nhận ra rằng những người và việc mà Giang Cần tiếp xúc hoàn toàn là những thứ mà cô khó có thể tiếp xúc và cũng khó có thể đạt tới.

Tựa như vừa rồi, lúc chị gái xinh đẹp kia đến thu chứng minh thư của cô, cô còn khẩn trương một chút, thiếu chút nữa để chứng minh thư của mình rơi xuống khe sô pha.

- Đây... Chính là niềm vui của người giàu sao?

Quan Văn Tư nhìn chằm chằm Giang Cần hồi lâu, không nhịn được ngẩng đầu hỏi.

Cô thuộc kiểu nữ sinh viên khá vô tư, không biết cách ứng xử, cũng không biết ở đâu nên nói gì không nên nói gì, chỗ nào cảm thấy tò mò thì hỏi luôn.

Giang Cần lúc này đang xem báo cáo công việc mà Văn Cẩm Thụy đã sắp xếp, nghe câu này bèn ngẩng đầu lên:

- Tất nhiên là không.

- Vậy chỗ này …

- Trong những năm gần đây, chính quyền thành phố Lâm Xuyên luôn tích cực tìm kiếm hướng chuyển đổi ngành nghề, mong muốn bắt kịp bước tiến của thời đại, không ngừng cải thiện môi trường kinh doanh, hỗ trợ thương hiệu địa phương vươn ra khỏi Lâm Xuyên, phòng nghỉ này chính là dành cho những người tham gia chuyển đổi ngành nghề.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!