Giang Cần đặt tài liệu xuống:
- Đây không phải là đặc quyền của người giàu, mà là để những người khởi nghiệp, kinh doanh có thể lấy lại tinh thần, ra ngoài tìm kiếm hướng phát triển mới cho Lâm Xuyên, thúc đẩy kinh tế địa phương, giúp người dân có cuộc sống tốt đẹp hơn. Học muội, tư tưởng của em có vấn đề.
- À... - Quan Văn Tư không nhịn được nuốt nước bọt.
- Sau này đừng nghĩ vậy nữa, biết chưa?
- Biết rồi, xin lỗi học trưởng.
Nghe câu này, Ngụy Lan Lan, Lô Tuyết Mai và Đổng Văn Hào ngồi ở bên cạnh Giang Cần nhịn không được liếc nhau, cảm thấy mình như lại học được điều gì đó.
Nói thật, phòng chờ VIP này và Câu lạc bộ Doanh nhân dành riêng cho Hiệp hội thương mại Lâm Xuyên ở ngoại ô phía tây, đúng là có một chút khái niệm về đặc quyền.
Nhưng sau khi ông chủ giải thích, những người có thể hưởng đặc quyền này lại trở thành người tiên phong của Lâm Xuyên, là người tiên phong tìm kiếm kênh phát triển kinh tế mới cho Lâm Xuyên.
Nói cách khác, người ta sắp ra tiền tuyến xông pha, ăn ngon, dùng tốt, quá đáng sao?
Ông chủ chính là ông chủ...
Sau đó, có người đến thông báo Giang Cần chuẩn bị lên máy bay. Thế là hắn đeo kính râm, dẫn theo Ngụy Lan Lan, Đổng Văn Hào và Lô Tuyết Mai, bốn người rời khỏi phòng chờ VIP.
Nhìn theo bóng lưng Giang Cần rời đi, những cô gái trên ghế sofa dõi mắt nhìn hồi lâu, như đang xem một bộ phim thương chiến bom tấn ‘Thử thách nghiệt ngã’, khiến bọn họ có xúc động muốn đi theo.
- Tôi phải chuẩn bị thi nghiên cứu sinh.
Trang Thần nói một câu, muốn thu hút sự chú ý của mọi người về phía mình.
Nhưng khi các cô hoàn hồn, bọn họ lại bàn tán về việc Giang Cần sẽ đi đâu, làm gì, tiếng cười nói hoàn toàn không để ý đến lời của y.
Nhìn thấy cảnh này, tâm trạng Trang Thần bùng nổ, cảm thấy vô cùng ấm ức, bèn lấy điện thoại, mở QQ của Trương Quảng Phát.
“Vừa xếp hàng ở sân bay, gặp Giang Cần, được cậu ta dẫn vào phòng chờ VIP.”
“Giang Cần đỉnh thật!”
Trang Thần tiếp tục gõ chữ: “Cảm giác Giản Thuần bị Giang Cần mê hoặc, càng ngày càng chướng mắt tôi. Vừa rồi tôi nói với cô ấy tôi chuẩn bị thi nghiên cứu sinh, cô ấy còn chẳng quan tâm tôi.”
Trương Quảng Phát trả lời rất nhanh: “Bình thường thôi, trước đây cậu còn nói muốn khởi nghiệp, giờ đã một năm rồi, chẳng có gì cả cọng lông cũng không, Giản Thuần chắc cũng biết cậu hay nói khoác.”
“Sao cậu nói thẳng như vậy?”
“Chẳng còn cách nào, tàu hỏa đông quá, tâm trạng bực bội, nói chuyện khó nghe thì chịu khó xíu.”
Trang Thần nhìn tin nhắn của Trương Quảng Phát, vốn là muốn được an ủi, giờ lại càng thêm buồn bã, y nhắm mắt lại, không muốn để ý đến ai nữa.
Trong quá trình này, y không nhịn được mà nhập vai Giang Cần, tưởng tượng mình cũng đeo kính râm, dẫn theo Giản Thuần và những người khác đi vào phòng chờ VIP, cầm tờ báo tiếng Anh đọc kỹ, sướng đến toát mồ hôi hột.
Chiều 4 giờ, nhóm Giang Cần hạ cánh tại Thượng Hải, tiến về chi nhánh ở khu đô thị đại học.
Tiết trời mùa hè oi bức, chỉ đi vài bước đã mồ hôi nhễ nhại. Mấy người không muốn đi bộ, bèn vẫy taxi ngay bên đường.
Dọc đường đi, bọn họ nhìn thấy quảng cáo của Tùy Tâm Đoàn trên các trạm xe buýt, cửa ga tàu điện ngầm, thậm chí cả trên màn hình LED trên nóc taxi.
Nhờ có nguồn vốn đầu tư, Tùy Tâm Đoàn giờ đây trở nên rủng rỉnh. Bọn họ không chỉ quảng cáo rầm rộ mà còn chiêu mộ nhiều ngôi sao nổi tiếng để quảng bá, khiến cụm từ “mua nhóm lên tùy tâm” xuất hiện nhan nhản khắp nơi.
Tuy nhiên, khi đến gần khu đô thị đại học, những quảng cáo này lại ít dần đi. Điều này cho thấy Đàm Thanh đã vạch ra ranh giới rõ ràng, đồng thời cũng chứng minh hiệu quả của chiến thuật đàn áp bằng vũ lực trong giai đoạn đầu của Multi-group.
Một mặt là sức chiến đấu Multi-group quả thật kinh người, bắt vừa nhanh vừa tốt.
Mặt khác, bọn họ đã đánh giá thấp tiềm năng tiêu dùng của thị trường sinh viên, cho rằng khu vực này không đáng để đầu tư công sức.
Đàm Thanh đã chờ đợi trong văn phòng từ sáng sớm. Khi nhìn thấy Giang Cần, Ngụy Lan Lan, Lô Tuyết Mai và Đổng Văn Hào, nữ hoàng phá băng không giấu được sự xúc động.
Cô đã trấn thủ nơi này ba tháng, tuy không thiếu đồng nghiệp bên cạnh, nhưng dù có gắn bó sớm tối thế nào thì cô vẫn cảm thấy những người 208 thân thiết hơn.
- Tình hình Thượng Hải hiện giờ thế nào?
Đàm Thanh quay đầu nhìn Giang Cần:
- Quảng cáo của Tùy Tâm Đoàn càng ngày càng nhiều, nhưng nhân viên tiếp thị địa phương đã giảm đi gần một nửa. Hôm qua tôi điều tra thì phát hiện bọn họ đã chia đại bản doanh Thượng Hải thành hai nhóm, một nhóm khác đã sang tiếp quản mảng kinh doanh tại Kinh Đô.
Giang Cần gật đầu:
- Giống phong cách của Diệp Tử Khanh. Dù sao Lashou và Nuomi cũng đã huy động được vốn đầu tư, nếu không nắm bắt thời cơ này thì sau này sẽ khó có cơ hội tốt như vậy.
- Ông chủ, thật ra tôi có một vấn đề rất nghi hoặc.
- Nói xem.
Đàm Thanh nhếch khóe miệng:
- Bốn thành phố tuyến một chiến đấu cam go như vậy, tại sao bọn họ không chuyển sang tấn công các thành phố tuyến hai, ba?