Giang Cần ngồi xuống sô pha, nhấp một ngụm trà:
- Bởi vì bọn họ muốn tiêu diệt đối thủ khi đối thủ còn nhỏ yếu, cho nên tập trung lực lượng chiến đấu. Bởi theo bọn họ, chỉ những đối thủ có đủ can đảm bước vào các thành phố tuyến một thì mới là đối thủ thực sự. Nếu không giải quyết đám này trước, bọn họ sẽ luôn lo sợ bị chơi xấu.
- Là không muốn nhìn thấy đối thủ tăng trưởng sao?
- Đúng vậy. Thứ hai, các doanh nghiệp đặt chân đến bốn thành phố lớn cũng có thể huy động được nhiều vốn hơn.
- Vậy bọn họ sẽ tiếp tục đánh nhau như vậy mãi sao?
- Chưa chắc, khi bọn họ cấu xé lẫn nhau đến mức không thể tổn thương lẫn nhau, bọn họ sẽ chuyển hướng sang các thành phố tuyến hai và tuyến ba, nhưng đến lúc đó chắc chắn đã có người thua cuộc.
Lúc này Ngụy Lan Lan nhìn Đàm Thanh một cái:
- Thanh Thanh, ông chủ còn chưa ăn cơm đâu.
Đàm Thanh lập tức phản ứng lại:
- Ông chủ, chúng ta đi ăn cơm trước đi?
- Đừng vội, tôi xem qua trang web của bọn họ trước, cô mở trang web ra cho tôi xem đi.
- À được.
Đàm Thanh mở máy tính lên, mở tất cả các trang web Lashou, Tùy Tâm, Nuomi và Wowo (Wowo).
Giang Cần lướt qua một lượt, phát hiện khung trang web của các trang web này không thay đổi nhiều so với lúc đầu, nhiều nhất là mượt mà hơn một chút, nhưng về cách chơi và chức năng vẫn ở giai đoạn sơ khai.
Có lẽ đám người này còn đang bận rộn chém giết đối thủ, không ai có tâm tư dừng lại để suy nghĩ về sản phẩm và dịch vụ. Bọn họ luôn nghĩ rằng những việc này có thể làm sau khi chiến thắng.
Sau một hồi, Giang Cần cầm chuột nhấp hai lần, tuyên bố đi ăn cơm, còn đặc biệt gọi một nhà hàng tên là Hồng Phong Diệp.
- Nhà hàng này rất ngon, ông chủ làm sao cậu biết? - Đàm Thanh có chút kinh ngạc.
- Mua nhóm lên Tùy Tâm chứ sao, giảm giá 60%, lông dê này không nhổ thì phí quá. Sau này cơm của đoàn đội đều có thể mua voucher trên Tùy Tâm Đoàn, tôi thấy mua nhóm rẻ hơn nhiều, ăn ngon hơn cơm hộp nhiều, thỉnh thoảng đổi món cũng có thể mua nhiều món đắt tiền hơn.
Giang Cần nhìn quanh văn phòng:
- Còn đồ dùng văn phòng này nữa, đều có thể mua trên Tùy Tâm Đoàn mà.
“…”
Ngụy Lan Lan tiến đến bên tai Đàm Thanh:
- Trước khi đến đây ông chủ đã ngồi ở 207 cho tới trưa, nói là muốn toàn diện nới lỏng ranh giới cuối cùng.
Đàm Thanh bừng tỉnh đại ngộ:
- Ồ, hóa ra là như vậy.
Sau đó, đoàn người đi nhà hàng Hồng Phong Diệp ăn cơm trưa, sau khi trở về còn đi gặp nhân viên ở chi nhánh Thượng Hải. Rồi lại cùng bọn họ mua một phiếu giảm giá đắt tiền trên Tùy Tâm Đoàn. Buổi tối, bọn họ lại tụ tập ăn tối tại một nhà hàng sang trọng.
Khi thanh toán, nhân viên lễ tân thông báo bọn họ đã trúng thưởng, có quà tặng, có thể đến chi nhánh Tùy Tâm Đoàn ở đầu phố bên kia để lấy một cái nồi cơm điện.
Trên thực tế, đây cũng là một cách để tăng mức độ gắn bó của người dùng, không phải là cao cấp gì, chủ yếu là để bạn cảm thấy càng dùng càng chiếm lợi.
Giang Cần không có thời gian rảnh đi nhận, nên tiện tay đưa điện thoại cho một nhân viên tiếp thị địa phương.
Nhân viên tiếp thị địa phương cầm điện thoại đi đổi quà trong khi trên ngực vẫn còn đeo bảng hiệu của Lashou, cái này khiến người của Tùy Tâm Đoàn buồn nôn không chịu được, thầm nghĩ chúng ta là đối thủ cạnh tranh, mẹ nó thế mà tụi bây còn dám dùng ưu đãi của chúng tao để ăn nhậu, thật khinh người quá đáng, phải lập tức phản hồi về trụ sở!
Đêm hôm đó, bầu không khí tại trụ sở Tùy Tâm Đoàn vô cùng căng thẳng.
- Lashou lại quay về Thượng Hải triển khai rồi à?
- Không biết, nhưng tôi nghĩ chúng ta nên cảnh giác, chúng ta đốt tiền để tấn công thị trường kinh đô, Lashou chắc chắn sẽ không từ bỏ ý định tấn công Thượng Hải, tôi nghĩ chúng ta nên triệu tập tất cả ban lãnh đạo mở một cuộc họp để đưa ra kế hoạch chống địch.
Diệp Tử Khanh cẩn thận suy nghĩ từ góc độ của Lashou, liên tục phân tích những điều mờ ám trong đó, còn triệu tập các lãnh đạo cấp cao mở họp ngay trong đêm.
Nội dung cuộc họp là làm thế nào để duy trì thị trường hiện tại, đồng thời không ngừng mở rộng thị phần của chính mình, đồng thời không bị người khác tấn công bất ngờ.
- Diệp tổng, người dưới tay tôi đều nói, người Lashou biết võ, cái gì mà Kim Xà Quyền, dính vào người không thể gỡ ra được, nói ghê quá.
- Đúng vậy Diệp tổng, bên Nuomi cũng nói, nhóm tiếp thị địa phương của Lashou có sức chiến đấu rất cao, nhưng Lashou lại sống chết không thừa nhận.
“…”
Diệp Tử Khanh suy nghĩ một chút:
- Trong mấy ngày tới, hãy để người trên đường phố theo dõi chặt chẽ, trước tiên ổn định thị trường kinh đô rồi xử lý sau.
Vì thế đến ngày hôm sau, người Tùy Tâm Đoàn bắt đầu tuần tra khắp các con phố. Bất cứ nơi nào nhìn thấy bảng tên, bọn họ đều không thể kiềm chế mà nhìn kỹ một lần.
Cùng lúc đó, Giang Cần cùng nhóm tiếp thị địa phương đi dạo trên những con phố không thuộc khu vực khu đô thị đại học. Mục đích thứ nhất là để xem bầu không khí thương mại hiện tại như thế nào dưới sự quảng bá rầm rộ của Tùy Tâm Đoàn, thứ hai là để làm quen với khu vực này để chuẩn bị cho việc sắp xếp sau này.