Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 874: CHƯƠNG 873: TOÀN DIỆN NỚI LỎNG RANH GIỚI CUỐI CÙNG (2)

Tuy nhiên sau khi đi được vài con phố, đám người đột nhiên phát hiện có người liên tục theo dõi bọn họ từ đằng sau, nhưng khi bọn họ quay đầu lại thì không thấy ai.

Giang Cần nhíu mày, suy nghĩ một lúc lâu rồi nhìn về tổ trưởng tổ tiếp thị địa phương:

- Bảng tên Lashou đã đeo bao lâu rồi?

- Từ khi bắt đầu ký hợp đồng độc quyền, chúng tôi vẫn luôn dùng.

- Hiện tại Lashou đang tập trung vào thị trường kinh đô và Thâm Quyến, sử dụng bảng tên của bọn họ sẽ dễ bị lộ. Cất nó vào túi trước đi, một thời gian nữa tôi sẽ làm cho mọi người một lô bảng tên của Nuomi.

- Hay là làm thêm vài loại nữa đi ông chủ, Wowo, Đoàn Bảo, 24quan, chúng ta thay phiên nhau đeo, để bọn họ không phân biệt được ai là ai.

Giang Cần nghe xong quay đầu nhìn y, có chút kinh ngạc:

- Có thể à, tên của anh là gì?

Tổ trưởng tiếp thị địa phương ưỡn ngực:

- Báo cáo ông chủ, tôi là Từ Khải Hoàn.

- Mẹ nó, tên cũng rất hay, rất tốt, rất tốt rất tốt.

Giang Cần nói liền ba câu rất tốt, ghi tạc trong lòng cái tên Từ Khải Hoàn này.

Giai đoạn sau của Multi-group chắc chắn không thể đánh du kích nữa. Bởi vì khi những trang web mua nhóm nhận ra rằng dưới sự hỗ trợ của tư bản, thì không ai có thể dễ dàng đánh bại đối thủ, lúc này bọn họ chắc chắn sẽ từ bỏ việc cắn xé lẫn nhau và chuyển hướng sang thị trường tuyến hai và tuyến ba.

Cứ như vậy, bố cục của Multi-group ở tuyến hai tuyến ba sẽ bị lộ hoàn toàn, không muốn đánh cũng phải đánh.

Đến lúc đó, Đàm Thanh sẽ được điều động về, phóng tầm mắt nhìn ra toàn quốc, lúc ấy Thượng Hải phải có người gánh vác đại cục.

Con người Từ Khải Hoàn này cũng không tệ lắm, đầu tiên là y rất chó, rất phù hợp với khí chất của công ty, ngoài ra tên của y rất may mắn, ông chủ mê tín thích những nhân viên có tên hay.

Từ Khải Hoàn: …

Không tệ không tệ.

Giang Cần lẩm bẩm đi về phía trước, tiếp tục trò chuyện với Từ Khải Hoàn:

- Khải Hoàn, anh bao nhiêu tuổi rồi?

Từ Khải Hoàn mím môi:

- Năm nay tôi 29 tuổi.

- 29 tuổi, cũng được đấy, đã làm tổ trưởng rồi, đã có bạn gái chưa?

- Tôi đã kết hôn rồi, tôi và vợ quen nhau từ đại học, tốt nghiệp được vài năm thì kết hôn, sau đó cùng nhau đến Thượng Hải phát triển.

Giang Cần gật đầu:

- Mua nhà chưa?

Từ Khải Hoàn lắc đầu:

- Làm sao được chứ, người ngoại tỉnh và gia cảnh bình thường như chúng tôi, muốn mua nhà ở Thượng Hải rất khó.

- Cố gắng làm việc, sẽ có cơ hội.

- Cảm ơn ông chủ.

Giang Cần bước ra ngoài vài bước, đột nhiên quay lại nhìn y:

- Anh đã kết hôn rồi, vậy chắc anh biết lần đầu tiên đến nhà bạn gái thì nên tặng quà gì cho mẹ vợ chứ?

Từ Khải Hoàn nghe xong suy nghĩ một lúc:

- Tôi nhớ lần đầu tiên đến nhà, tôi đã mang theo một hộp yến sào, còn có trà dưỡng nhan, nhưng sau đó để đến hết hạn cũng chẳng ai uống, phô trương mà không thiết thực.

- Nói tiếp đi.

- Tôi nghĩ mua một số đồ trang sức, đồ kim cương gì đó, có thể giữ bên mình sẽ tốt hơn. Hơn nữa mẹ vợ cũng là phụ nữ, chỉ cần là phụ nữ thì ai cũng thích đồ trang sức.

Giang Cần suy nghĩ một chút:

- Vậy tặng bố vợ thì sao?

Từ Khải Hoàn cười cười:

- Tặng bố vợ thì đơn giản hơn nhiều, chỉ cần thuốc lá và rượu là được, ông chủ, cậu định tặng quà cho bố vợ và mẹ vợ à?

- Đùa gì vậy, tôi còn chưa có bạn gái, chỉ muốn tìm hiểu trước thôi.

- Ồ ồ.

Giang Cần đứng ở ngã tư đường suy nghĩ hồi lâu, đột nhiên lại nói với Từ Khải Hoàn:

- Nếu như tặng nhầm quà, liệu có bị ghét không?

Từ Khải Hoàn lắc đầu:

- Vậy thì không, tặng quà chỉ là một nghi thức, tặng được đến tận tâm là tốt nhất, không tặng cũng chẳng sao.

- Anh chắc chứ?

Từ Khải Hoàn sửng sốt một chút, thầm nghĩ ông chủ rốt cuộc là có mẹ vợ hay không, sao lại cẩn thận như vậy.

Giang Cần không đợi y trả lời, trực tiếp khoát tay:

- Bỏ đi, anh về trước đi, thông báo cho giám đốc Đàm, đêm nay tôi không về.

- Ông chủ, cậu đi đâu vậy?

- Đi thăm họ hàng.

Buổi chiều tà, Giang Cần lái chiếc xe minibus Wuling từ chi nhánh đi ra.

Nghe nói chiếc xe minibus này là lão công thần của kế hoạch tiếp thị địa phương ở khu đô thị đại học, từng lập được chiến công hiển hách cho cả đoàn đội.

Trước đây, thị trường mua nhóm ở khu đô thị đại học là một mớ hỗn độn, chư hùng cát cứ, nhưng đột nhiên một ngày nọ, một đoàn xe minibus chở đầy người ập đến, mỗi người một tay, thế là nơi đây đổi chủ.

Sau đó có một đoạn thời gian, một số đội ngũ tiếp thị chỉ cần nhìn thấy chiếc xe minibus cùng loại này là nhịn không được muốn chạy trốn, thậm chí có cảm giác như những kẻ bán hàng rong gặp cảnh sát trật tự đô thị.

Giang Cần lái chiếc chiến xa này đến cửa một trung tâm thương mại, đi lòng vòng hai vòng nhưng vẫn không nghĩ ra nên mua gì.

Nhà họ Phùng là gia đình hào môn, có lẽ chẳng thiếu thứ gì, đồ trang sức gì gì đó khả năng cũng khó lọt vào mắt họ, còn về thuốc lá rượu bia, Giang Cần không am hiểu lắm, không biết hợp ý hay không, nhưng thứ này quá nhiều hàng giả.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!