Hay là mua thứ mình thích đi?
Đến lúc đó thím của Phùng Nam Thư chắc chắn sẽ nói, cháu là con cháu đến nhà chơi mà còn mang quà gì, mau cầm về, không thì thím giận đấy, lần sau không cho cháu đến nữa.
Hợp lý, vô cùng hợp lý.
Bất quá nghĩ là nghĩ như vậy, nhưng cuối cùng Giang Cần vẫn chọn một số sản phẩm như yến mạch, trà,… dùng phiếu ưu đãi của Tùy Tâm Đoàn để giảm giá, sau đó lái chiếc xe minibus lạch cạch đi về phía trang viên Xà Sơn.
Mà lúc này, Tần Tịnh Thu đang ở nhà tiếp hai người họ hàng, một người là chị họ xa mập mạp tên Trương Mỹ Lan, còn người kia là con trai của chị họ xa này, tên là Tô Hội Cường.
Thực ra Tần Tịnh Thu gặp bọn họ chưa được mấy lần, nhưng người ta chủ động đến nhà, không tiếp đãi thì quả thật không hợp lý.
Chồng của Trương Mỹ Lan làm buôn bán sỉ, không tính là đại phú nhưng cũng thuộc trình độ cao trong gia đình khá giả, con trai bà hiện đang học đại học ở Thượng Hải.
Thật ra Tần Tịnh Thu hiểu được, hai mẹ con này là thừa dịp nghỉ hè đến thăm nhà, cũng là muốn trải đường cho con trai. Mấy năm nay bà tiếp đãi không ít họ hàng như vậy, cho nên cũng không xa lạ gì với loại chuyện này.
Tô Hội Cường cũng học tài chính, hôm nay vì tới gặp "đại nhân vật" trong miệng mẹ, cho nên y còn đặc biệt mặc âu phục, lộ vẻ ăn nói bất phàm.
- Hiện tại trong nước kinh tế internet phát triển, Tần cô, cháu cảm thấy bác có thể đầu tư vào ngành này một chút.
- Nhưng cũng không thể đầu tư lung tung, bong bóng trong ngành này vẫn tương đối nhiều.
- Trong rất nhiều công ty Internet, cháu coi trọng Alibaba nhất. Hơn nữa cháu cảm thấy công ty này đã được định trước là sẽ làm những việc lớn, sau khi học xong, cháu hy vọng có thể đến Alibaba làm việc.
Nghe Tô Hội Cường nói, Tần Tịnh Thu cười cười, không nhịn được gật đầu lia lịa.
Trương Mỹ Lan ở bên cạnh cũng mặt mày hớn hở:
- Đứa trẻ này, từ nhỏ đã đạo lý rõ ràng, chị và bố nó trình độ học vấn cũng không cao, hiện giờ nghe nó nói cũng chẳng hiểu gì, chỉ có thể nói hai câu với em.
- Rất tốt, người trẻ tư duy sinh động là chuyện tốt, dù sao cũng tốt hơn so với đám mọt sách. - Tần Tịnh Thu cũng phối hợp tâng bốc.
Đúng lúc mấy người đang nói chuyện, đột nhiên một tiếng chuông lạch cạch vang lên từ cửa ra vào. Ba người quay đầu nhìn lại, thì thấy một chiếc xe minibus Wuling chạy vào.
Khi Trương Mỹ Lan nhìn thấy một thanh niên mặc quần short và áo ngắn tay bước xuống xe, nét mặt không khỏi có chút ngạc nhiên. Bà thầm nghĩ, sao cậu shipper này lại không đi cửa sau mà lại đi vào cửa chính một cách ngang nhiên như vậy?
- Dạ chào thím, đã lâu không gặp. - Giang Cần cầm đồ đi tới.
Tần Tịnh Thu nhất thời tươi cười sáng lạn:
- Người bận rộn như cháu mà còn biết tới thăm thím sao?
- Hôm qua cháu mới đến Thượng Hải, nghỉ ngơi một ngày ở khách sạn liền lập tức tới đây, cũng không dám trì hoãn.
Trương Mỹ Lan có chút kinh ngạc:
- Đây là ai vậy?
Tần Tịnh Thu sửng sốt một chút:
- Cậu ta...
- Là họ hàng. - Giang Cần mở miệng trả lời thay Tần Tịnh Thu.
Tần Tịnh Thu cảm thấy nói vậy rất thích hợp:
- Phải, họ hàng.
Nghe xong, Trương Mỹ Lan ồ lên một tiếng, thầm nghĩ có lẽ đây là một người bà con xa hơn cả mình, nếu không với thế lực của Tần gia và Phùng gia, người này cũng không đến mức chỉ có thể đi xe minibus.
Tần Tịnh Thu cũng giới thiệu Trương Mỹ Lan và con trai Tô Hội Cường cho Giang Cần, sau đó bảo họ ngồi chơi, còn mình thì vội vã lên tầng hai gọi Phùng Thế Hoa.
Họ hàng chưa gặp được mấy lần đến thăm nhà, bản thân tiếp đón một chút cũng được, không cần thiết phải để chồng mình ra mặt.
Nhưng Giang Cần đến thì khác, nói đi nói lại, đây tương đương với việc con rể tương lai lần đầu tiên đến nhà, bố vợ không xuất hiện là rất thiếu lễ nghi.
- Thế Hoa, ra đây gặp khách một chút.
- Anh đang luyện chữ, em biết mà, những dịp như thế này anh vẫn nên không xuất hiện thì hơn, để mọi người nói chuyện cho thoải mái.
Tần Tịnh Thu nhìn y một cái:
- Không phải bảo anh đi gặp chị họ của em, là Giang Cần đến rồi.
- Giang Cần đến? - Phùng Thế Hoa sửng sốt một chút, lập tức thả bút lông và đi ra ngoài.
- Anh đợi một chút.
- Sao vậy?
Tần Tịnh Thu nhìn y:
- Thay trang phục trang trọng hơn rồi ra.
Phùng Thế Hoa nhìn lại trang phục của mình, tuy là đồ ở nhà bình thường, nhưng không phải là cái loại đồ ngủ xuề xòa.
- Như vậy không được sao?
- Như vậy sao được, đây là lần đầu tiên Giang Cần đến nhà, anh cũng phải nghiêm túc một chút.
- Nam Thư nhà chúng ta còn chưa gả đâu.
Tần Tịnh Thu mím môi:
- Đó là do Tết rồi anh bận rộn, không đi Tế Châu với em. Em đoán Nam Thư cảm thấy bản thân con bé đã gả rồi.
Phùng Thế Hoa nghe xong đành phải đi thay bộ trang phục khác, không hiểu sao còn có hơi lo lắng:
- Như vậy được chưa?
- Được, ổn. - Tần Tịnh Thu chỉnh lại cổ áo cho y.