Cùng lúc đó, ở phòng khách tầng một, Giang Cần đang ngồi đối diện với Trương Mỹ Lan và Tô Hội Cường, cũng chẳng muốn nói gì, chỉ nhìn ngó xung quanh.
Nói thật, hắn đã từng thấy nhiều biệt thự, bao gồm cả nhà của Hà tổng, nhưng những kiến trúc phong cách Châu Âu như thế này, không nhiều cái có thể khiến hắn ưng mắt.
Hắn đang cân nhắc, có nên tặng cho Trương Bách Thanh và giáo sư Nghiêm một căn như thế này hay không, hai ông lão hẳn sẽ rất vui.
Mà cảnh tượng này lọt vào mắt hai mẹ con đối diện, hình ảnh của Giang Cần lúc này có chút giống nhà quê lên thành phố.
- Trang viên Xà Sơn là kiến trúc theo phong cách cổ điển Châu Âu, do một kiến trúc sư vĩ đại người Nam California tên Michael thiết kế, ông ấy giỏi nhất là tái hiện khí chất quý tộc trong phong cách kiến trúc Châu Âu, đây là tác phẩm đầu tiên của ông ở đất nước chúng ta.
Giang Cần sửng sốt một chút, phát hiện chàng trai trẻ đối diện đang nói chuyện với mình, vì thế nói một tiếng đỉnh thật, nhưng trong lòng cũng nhịn không được lẩm bẩm, thầm nghĩ mẹ nó Michael không phải là vũ công sao? Sao lại chạy đi xây nhà rồi?
Còn Trương Mỹ Lan thì tươi cười dịu dàng, có chút tự hào về sự uyên bác của con trai.
Đúng vào lúc này, Tần Tịnh Thu và Phùng Thế Hoa từ lầu hai đi xuống, hai người đều thay quần áo, trông trang trọng hơn hẳn so với lúc nãy.
Trương Mỹ Lan có cảm giác được yêu thích mà sợ, vội vàng đi lên chào hỏi Phùng Thế Hoa vài câu.
Mặc dù Phùng nhị thúc không đến vì hai mẹ con này, nhưng người ta đã tiến đến trước mặt, y cũng không thể không nói chuyện với người ta, vì vậy Phùng Thế Hoa bắt đầu trò chuyện với người chị bên vợ này.
Tất nhiên, trò chuyện là trò chuyện, nhiệm vụ chính của y vẫn là quan sát Giang Cần.
- Giang Cần, đến đây bằng cách nào?
- Chú, cháu lái xe đến. - Giang Cần chỉ chỉ chiếc minibus của mình.
Phùng Thế Hoa cảm thấy thú vị:
- Sao cháu lại lái một chiếc xe minibus ra ngoài?
- Chiếc xe này rất tốt, còn có điều hòa nữa, phà phà mát mẻ.
Sau khi nghe câu nói đó, Tô Hội Cường bên cạnh không nhịn được bật cười, nhưng lại giả vờ ho để che đậy, biểu cảm vẫn tự nhiên như thường
Tiếp theo, Tần Tịnh Thu mời mấy người đến phòng bếp ăn cơm, còn lén lút nói với Giang Cần rằng dì giúp việc nhà bà nấu món sườn xào chua ngọt ngon vô cùng, dặn hắn nhất định phải ăn nhiều hơn vài miếng.
Giang Cần nghe xong liên tục nói dạ, còn nói sẽ ăn thay phần của tiểu phú bà, nịnh cho Tần Tịnh Thu vui không chịu được.
Tuy nhiên, nhà Tần Tịnh Thu thường chỉ có hai vợ chồng ăn cơm, cho nên trong phòng ăn chỉ có hai chiếc ghế, điểm xuất sắc nhất của Giang Cần là không bao giờ coi mình là người ngoài, vừa thấy thiếu ghế liền quay đầu đi tìm ghế.
Kết quả là hắn vừa mang đến một chiếc, Trương Mỹ Lan đã đưa tay đón lấy, sau đó khi hắn mang đến chiếc thứ hai thì Tô Hội Cường lại tiếp nhận.
Mãi đến khi Giang Cần mang đến chiếc thứ ba và ngồi xuống, Trương Mỹ Lan mới lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên, thầm nghĩ ngay cả loại người thân không mặn không nhạt thế này mà cũng có thể lên bàn ăn cơm, cô em họ này của mình có vẻ quá tốt bụng rồi.
- Cậu cũng ăn cơm cùng chúng tôi à?
Tô Hội Cường chỉ là một sinh viên đại học, không có tâm cơ gì, trong lòng vừa ngạc nhiên liền nói ra.
Nghe câu nói này, sắc mặt Tần Tịnh Thu lập tức thay đổi, rõ ràng có chút tức giận, thầm nghĩ rằng các người mới là những kẻ mặt dày bám theo ăn cơm, đây là con rể tương lai của tôi!
Nhưng không đợi cô mở miệng, Giang Cần đã ngồi ngay ngắn:
- Tôi không ăn cơm cùng mọi người, tôi chỉ ăn thức ăn thôi, thím nói đồ ăn ngon, hơn nữa gần đây tôi đang giảm cân, kiêng tinh bột.
Nghe câu nói này, Phùng Thế Hoa càng ngạc nhiên hơn về con rể tương lai này, y không hiểu tại sao cậu bé này tuổi còn trẻ nhưng lại nói năng khéo léo đến vậy, cả chỉ số EQ cũng cao vô cùng.
Câu nói này của hắn không chỉ che đậy lời nói thiếu suy nghĩ của người họ hàng xa kia, mà còn khiến mọi người đều giữ được thể diện, cũng tiện thể thể hiện việc hắn rất nghe lời vợ của y, xem ra Nam Thư quả thực đã tìm được một báu vật.
Thực ra Giang Cần làm gì có tính khí tốt như vậy, hoàn toàn là vì lần đầu tiên đến nhà, không muốn để lại cho chú thím của tiểu phú bà một ký ức không tốt, nếu không thì đã sớm về chi nhánh kéo đến một xe người rồi.
- Giang Cần, thị trường của cháu bây giờ thế nào?
- Hiện tại chủ yếu làm ở các thành phố tuyến hai, tuyến ba, các thành phố tuyến một cạnh tranh quá gay gắt, hiện tại cháu chưa có ý định tham gia.
Nghe Phùng Thế Hoa và Giang Cần đột nhiên nói chuyện phiếm, Tô Hội Cường sửng sốt một chút, ánh mắt có chút mờ mịt.
Lúc này Phùng Thế Hoa lại lên tiếng:
- Gần đây chú cũng đang quan tâm đến ngành này, đúng là cạnh tranh ở các thành phố tuyến một quá điên cuồng.
- Điên cũng không điên được bao lâu đâu chú. Chậm nhất là đến cuối năm, nếu không có tiến triển gì, tiểu tư bản sẽ không chịu được. Dù sao thì ngoài những nhà đầu tư chuyên nghiệp trong ngành, phần lớn các nhà đầu tư vẫn hy vọng bản thân có thể thu được ROI (lợi tức đầu tư) đáng kể trong thời gian ngắn.