Giang Cần đặt đũa xuống:
- Đốt tiền mà mãi không thấy hiệu quả? Ai còn muốn bỏ tiền vào, thị trường vốn làm sao có thể để người tiêu dùng chiếm lợi mãi được?
Nghe đến ROI, Tô Hội Cường mím môi, biết tên tiếng Trung của từ này gọi là tỷ lệ đầu tư hồi báo.
Phùng Thế Hoa nhìn thoáng qua Giang Cần:
- Ý cháu là, cuối năm nay trò hề này sẽ kết thúc?
- Không, đến cuối năm, những trang web vô dụng và những tiểu tư bản có sức đề kháng yếu sẽ bị loại khỏi cuộc chơi, thay vào đó là các ông lớn Internet ra sân, mỗi người chọn ngựa, quyết một trận chiến, hơn nữa chiến trường này sẽ không giới hạn ở một thành phố nữa mà là toàn quốc.
- Cháu chắc chắn đến vậy sao?
Giang Cần gật đầu:
- Trang web hot nhất Thượng Hải hiện nay là Tùy Tâm Đoàn, tháng 5 năm nay đã nhận được khoản đầu tư 5 triệu USD, cháu đã kiểm tra lại thông tin của công ty đầu tư mạo hiểm đó và phát hiện ra nó có mối liên hệ mật thiết với Alibaba.
Tần Tịnh Thu không nhịn được mà mở miệng:
- Alibaba chỉ ra tay 5 triệu USD, khiến Tùy Tâm Đoàn không thua cũng không thắng, mục đích thực sự của bọn họ là muốn thu hút thêm nhiều tư bản, mượn sức mọi người để thổi phồng thị trường.
- Thím nói không sai, cho nên bắt đầu từ cuối năm, sau khi những tiểu tư bản kia yếu đi, tất cả các trang web sẽ theo đuổi tỷ lệ phủ sóng thành phố, thị trường tự nhiên sẽ lớn hơn, và những gã khổng lồ đó sẽ dễ dàng thuận lý thành chương mà gặt hái quả ngọt.
- Chú luôn nghĩ, ở độ tuổi hơn 20 mà kinh doanh là quá liều lĩnh, dễ bốc đồng, nhưng sự thấu đáo của cháu khiến ta bất ngờ đấy.
Nói xong, Phùng Thế Hoa trầm mặc một chút:
- Ta biết cháu muốn chiến đấu hết mình, lúc đó có thể đến tìm ta.
- Cũng không cần thiết, trong tay cháu còn một đống át chủ bài, ngoài ra còn có Bát Đại Thiên Vương chống lưng cho cháu nữa.
Giang Cần vừa nói vừa liếc nhìn Tô Hội Cường bên kia đang liên tục đưa đũa sang đĩa của mình để gắp sườn xào chua ngọt, bèn cười một cái, đổi đĩa sườn xào chua ngọt trước mặt mình sang cho y.
Nhìn thấy cảnh này, Tô Hội Cường trực tiếp sửng sốt, bỗng nhiên có loại cảm giác đi ăn cỗ khi còn bé, bởi vì đặc biệt thích một món ăn nào đó mà các chú các bác sẽ cười híp mắt bưng đĩa đến trước mặt mình.
Trương Mỹ Lan không để ý đến điều này, mà lại bắt được một từ:
- Cường Cường, Alibaba có phải là công ty mà con nói trước đây không?
- Dạ…
- Alibaba là một công ty lớn rất tốt, Cường Cường nhà chị muốn đến đó làm việc. - Trương Mỹ Lan thay con trai nói một câu.
Phùng Thế Hoa rất nể mặt gật gật đầu:
- Công ty đó quả thực không tệ, Cường Cường hẳn là có thể.
Lúc này, Tần Tịnh Thu đột nhiên mở miệng:
- Lúc trước thím nghe người ta nói, Bàng tổng muốn đào cháu về Alibaba làm quản lý cấp cao à?
Giang Cần gật đầu:
- Dạ có đề cập một lần, cô ấy nói sau khi cháu tốt nghiệp hy vọng có thể làm việc cùng cháu. Nhưng thực ra đào hay không đào không quan trọng, ý ngầm của cô ấy là nói cho cháu biết, bọn họ muốn thâu tóm tất cả.
Tô Hội Cường ở bên cạnh nghe mà sửng sốt, cảm giác có chút không thở nổi.
Y biết, chủ đề trên bàn ăn này hoàn toàn không liên quan gì đến mình, nhưng lại có cảm giác ngồi không yên, luôn muốn đứng dậy đi trước.
Nửa tiếng sau, bữa tối kết thúc, Trương Mỹ Lan lái BMW chở con trai về nhà, luôn cảm thấy có gì đó không đúng.
Ban đầu chỉ muốn đến chào hỏi và ăn cơm, nhưng sau khi ăn xong, sao mà con trai ngay cả tinh thần cũng mất luôn rồi.
…
- Bà con của Tần cô nhà con nhìn có vẻ không ra gì, nhưng nói chuyện lại rất có tri thức.
- Con nghe hiểu những gì họ nói chứ?
- Con trai, con học giỏi, nhưng về cách ứng xử với người khác thực sự còn thiếu sót nhiều, lúc nãy con cũng nên nói chuyện nhiều hơn với chú Phùng. Con nhìn xem cái miệng của người ta kìa, miệng mồm lanh lợi, nói chuyện hay biết bao?
- Những gia đình giàu có như vậy, bọn họ vẫn thích những đứa trẻ nói năng đàng hoàng.
- Người kia khả năng cũng không lớn hơn con bao nhiêu, học vấn cũng không tốt bằng con, ăn mặc cũng không bài bản, nhưng được cái là mồm mép lanh lợi, cái này rất được cộng điểm.
- Sau này con phải học hỏi nhiều hơn, mặt dày một chút, mối quan hệ bên Tần cô, nhiều người có tiền cũng không chen chân vào được đâu, chúng ta là họ hàng thân thiết, con phải nắm bắt cho tốt.
Trên xe BMW, Trương Mỹ Lan vừa chú ý lái xe, vừa lải nhải bên tai Tô Hội Cường.
Thế hệ bọn họ đều khởi nghiệp từ những việc kinh doanh nhỏ, trình độ học vấn không cao, cho nên hy vọng con cái có bằng cấp cao, nhưng cũng lo con không đủ bản lĩnh.
Thực ra, đây là bệnh chung của sinh viên đại học, ít tiếp xúc xã hội, thiếu kinh nghiệm, tính tình thẳng thắn, da mặt mỏng.
Tuy nói tình trạng này sẽ dần cải thiện theo kinh nghiệm và tuổi tác, nhưng nếu lúc trẻ quá ngây thơ thì có thể sẽ bỏ lỡ nhiều cơ hội, đây đều là kinh nghiệm xương máu.