Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 878: CHƯƠNG 877: NẾU PHÙNG NAM THƯ KHÔNG CÓ GIANG CẦN

Ai thời trẻ mà không từng chịu thiệt vì da mặt mỏng?

Lúc đầu, Trương Mỹ Lan còn thấy da mặt mỏng cũng tốt, giống một phần tử trí thức, nhưng qua sự so sánh hôm nay, bà mới nhận ra rằng nếu không có da mặt dày thì sẽ không thể thể hiện được kiến thức của mình.

Ngược lại là loại mạnh vì gạo, bạo vì tiền, có lợi thế quá lớn trong lĩnh vực này.

Có người đầy bụng kinh luân, nhưng phần dám nói ra chỉ như muối bỏ biển, có người chỉ biết chút muối, nhưng khi nói ra lại như thể là đầy bụng kinh luân.

Cho nên có kiến thức là nền tảng, nhưng thể hiện được kiến thức mới là điều quan trọng, nội hàm và biểu hiện đều quan trọng như nhau.

- Con có nghe không?

- Nghe rồi…

Tô Hội Cường ngồi trên ghế phụ, cầm điện thoại, vừa trả lời câu hỏi của mẹ, vừa gõ một chuỗi chữ cái vào điện thoại

[patekphilippe]

Vừa nãy, người tên Giang Cần đẩy đĩa sườn xào chua ngọt đến, cũng tiện thể khoe đồng hồ của mình, chiếc đồng hồ vàng óng ánh, lắc cho y hoa cả mắt.

Tô Hội Cường không rành về đồng hồ, nhưng vẫn lén ghi nhớ tên thương hiệu này, lúc rảnh rỗi dùng wap tra cứu trên Baidu.

- Mẹ.

Trương Mỹ Lan chuyển số, sau khi qua ngã tư mới lên tiếng:

- Sao vậy? Con lại muốn nói vàng ở đâu cũng sẽ phát sáng à? Nhưng con đừng quên, thủy tinh cũng sẽ phát sáng, con phải cho mọi người biết con là vàng.

Tô Hội Cường há miệng:

- Cái đồng hồ người đó đeo là Patek Philippe, giá thị trường hiện tại đã hơn 900 ngàn rồi.

“?”

Trương Mỹ Lan phanh xe trước đèn đỏ ngã tư, ngẩn người hồi lâu, rồi mím môi không nói gì thêm.

Bà chỉ nhìn thấy chiếc xe minibus của Giang Cần mà không nhìn thấy đồng hồ của hắn, lúc này nghe con trai nói vậy, đột nhiên cảm thấy có chút không nói nên lời.

Cùng lúc đó, Phùng Thế Hoa và Giang Cần vẫn đang ở trên bàn ăn uống rượu trò chuyện, càng nói càng hăng hái.

Y không rành lắm về kinh doanh, các khoản đầu tư của Phùng gia và Tần gia ở Thượng Hải đều do Tần Tịnh Thu quản lý, còn y bình thường sẽ tham mưu, nhưng phần lớn thời gian vẫn thích làm những việc liên quan đến văn hóa.

Ví dụ như luyện chữ, vẽ tranh, y còn là hội trưởng Hội Nghệ thuật Sân khấu Thượng Hải, tự mình viết rất nhiều vở kịch rất thú vị.

Y luôn tự cho rằng mình không thích kinh doanh, nhưng lại bất ngờ thấy rằng trò chuyện với Giang Cần về bất cứ điều gì cũng rất thú vị, đặc biệt là lý thuyết "công ty chó" của hắn, còn có quan điểm nuôi doanh nghiệp bằng doanh nghiệp và đẩy đá xuống núi, thực sự có phần tiên tiến, thậm chí còn có chút hài hước.

Phùng Thế Hoa cảm thấy nếu Giang Cần không phải là cháu rể của mình, chỉ là một thanh niên bình thường, hai người tình cờ gặp nhau và quen biết, thì y cũng sẽ rất thích hắn, thậm chí còn sẵn sàng đầu tư một chút, để hắn biến những điều mình nói thành hiện thực.

Cho nên, ngoài một số tính khí chó má, trên người Giang Cần thực sự có một phần sức hút nhân cách.

Bạn sẽ thấy sự trưởng thành trên người hắn rất phù hợp, EQ rất cao nhưng đồng thời không quá lố bịch, không quá lõi đời.

Quan trọng nhất, hắn không phải là người vội vàng đến để xin đầu tư, thậm chí còn từ chối ý định huy động tài nguyên giúp hắn của Phùng Thế Hoa, hắn đến thăm nhà thực sự không liên quan nhiều đến tiền, mà hoàn toàn là vì Phùng Nam Thư mới đến.

Cũng giống như lúc vừa ăn xong, Phùng Thế Hoa đang định giúp hắn chiếm lĩnh thị trường Thượng Hải, thì vợ nói muốn đưa hắn đi xem khu vườn mà Nam Thư thường đến khi còn nhỏ, và cả chiếc xích đu mà cô bé thích nhất, lúc ấy tên nhóc này lập tức hấp tấp đi theo.

Phùng Thế Hoa cảm thấy Giang Cần luôn miệng nói yêu tiền, nhưng đôi khi lại hành động không nhất quán.

Y viết kịch bản thường phải suy ngẫm về nội tâm của nhân vật, nhưng lại cảm thấy trong lòng cháu rể có một thế giới càng suy ngẫm càng trong sáng.

- Thôi được rồi, cha con hai người nói miết không xong à? Mau nghỉ ngơi một lát đi, em bảo dì Ngô pha trà cho anh, đừng uống rượu nữa.

Tần Tịnh Thu từ lầu hai đi xuống, đã thay sang trang phục ở nhà, nhìn hai người đều có vẻ hơi say, không nhịn được nói một câu.

Phùng Thế Hoa nghe thấy giọng nói của vợ liền phất tay:

- Cả ngày anh ở nhà luyện chữ viết kịch bản, đủ nhàm chán, lúc này Giang Cần tới, còn không cho anh uống thêm hai chén sao?

Tần Tịnh Thu nhìn y một cái:

- Anh thì không sao, nhưng ngày mai Giang Cần còn có việc.

- Không sao đâu thím, ngày mai cháu không có nhiều việc, chỉ đi xem công trình dự án của Vạn Chúng thôi, uống chút rượu không làm lỡ việc.

- Đúng vậy.

Tần Tịnh Thu có chút bất đắc dĩ:

- Uống nhiều quá ngày mai sẽ chóng mặt khó chịu đấy.

Giang Cần nhìn thoáng qua Phùng Thế Hoa:

- Chú, hay là đổi sang trà đi, uống trà còn có thể trò chuyện thêm một lát.

- Được rồi, vậy thì đổi trà đi.

Một lúc lâu sau, bóng đêm dần dần dày đặc, Giang Cần và Phùng Thế Hoa cũng đã có chút tỉnh rượu rồi, vì vậy liền kết thúc đề tài, dừng ở đây.

Giang Cần ngủ ở phòng khách nhà bọn họ, gối vừa đập đầu liền ngủ, chủ yếu là mấy ngày gần đây chạy đông chạy tây tương đối mệt mỏi, hơn nữa có chút tác dụng của cồn, ngủ vô cùng ngọt ngào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!