Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 879: CHƯƠNG 878: NẾU PHÙNG NAM THƯ KHÔNG CÓ GIANG CẦN (2)

Mà Phùng Thế Hoa thì không ngủ nhanh như vậy, mà là nằm ở trên giường nói cảm giác của mình với vợ.

- Thực ra ngay từ đầu em nói với anh, Nam Thư có người mình thích, anh rất không tin, bởi vì anh rất khó tưởng tượng Nam Thư sẽ có ý nghĩ yêu đương.

Phùng Thế Hoa lấy gối đệm xuống thắt lưng:

- Nhưng Giang Cần rất tốt, nếu anh là Nam Thư, anh cũng sẽ thích nam sinh như Giang Cần.

Tần Tịnh Thu nghe xong những lời này nhịn không được cười ra tiếng:

- Còn những ngôn ngữ tuyệt vời mà anh thường viết kịch thì sao? Sao lại khen người mộc mạc như vậy?

- Em không biết rồi, ngôn ngữ càng chân thành thì càng giản dị càng vụng về, giống như cách anh tỏ tình với em ngày xưa vậy.

- Vậy nên, anh thực sự thấy Giang Cần rất tốt? Không phải vì anh thích cậu ta chứ?

Phùng Thế Hoa gật gật đầu:

- Trên người cậu ta có một sức hút nhân cách rất mạnh mẽ, gần như già trẻ đều ăn sạch, điều này xuất phát từ tính cách phức tạp của cậu ta.

Tần Tịnh Thu đột nhiên thu liễm mỉm cười:

- Nói về tính cách, em có một chuyện chưa nói với anh , trước Tết về Tế Châu, em đã đi tìm Trần Trạch Tú.

- Bác sĩ tâm lý lúc trước của Nam Thư?

- Ừ, cô ấy nói thực ra khi Nam Thư trở về Tế Châu để dưỡng bệnh, tâm lý của con bé đã có vấn đề rất lớn, nếu tiếp tục phát triển theo hướng này, hậu quả có thể rất nghiêm trọng.

“?”

- Nói đơn giản, bác sĩ nói rằng con bé không có cảm giác gắn bó với thế giới này, nó không cảm thấy cuộc sống thú vị, giống như khi anh sống trong một thành phố nhưng thành phố đó không có gì thú vị, anh luôn muốn trốn thoát, và tâm lý phòng thủ của nó rất mạnh mẽ.

Phùng Thế Hoa ngồi thẳng một chút:

- Sao lại nói vậy?

Tần Tịnh Thu mím môi:

- Nó không tin tưởng người khác lắm, nó cảm thấy cuối cùng mình sẽ bị bỏ rơi.

- Vậy Giang Cần…?

- Em cũng không biết Giang Cần làm thế nào, có thể hai người có những điểm tương đồng về mặt tâm lý, hoặc có thể một việc nào đó mà Giang Cần đã làm khiến nó cảm thấy mình sẽ không bị bỏ rơi, nói chung là rất kỳ diệu.

Phùng Thế Hoa tháo kính xuống, dụi dụi mắt:

- Nếu không có Giang Cần, sau này Nam Thu sẽ...

Tần Tịnh Thu lắc đầu:

- Em không dám nghĩ đến vấn đề này, ngủ đi.

Sáng sớm hôm sau, trời quang mây tạnh, tiếng ve râm ran, Giang Cần từ trên giường bò dậy, có chút choáng váng sau khi say rượu, bất quá sau khi rửa mặt xong cảm giác tốt hơn nhiều.

Lúc này Tần Tịnh Thu cầm một quyển album ảnh tìm đến Giang Cần, giao cho hắn.

- Đây là một ít ảnh chụp khi Nam Thư còn bé, thím đã nhờ người in một bản, mang về nhà cho mẹ cháu xem.

Giang Cần lật trang đầu tiên, đôi mắt hơi mở to:

- Phú bà bé con này, đáng yêu như vậy sao?

Hình ảnh trong khung ảnh là tiểu phú bà khoảng bảy tám tuổi. Chiếc răng bên trái của cô bé còn thiếu một cái, cằm tì lên bệ cửa sổ, nở một nụ cười ngây thơ. Tuy còn nhỏ nhưng ngũ quan đã rất xinh đẹp, nhìn là biết ngay là một phôi mỹ nhân.

Chà chà, như vậy không phải là làm mẹ mình chết mê chết mệt sao?

Chắc chắn rồi!

Đợi khi về nhà, mỗi ngày chỉ cho mẹ xem một tấm, giống như hồi nhỏ mẹ không cho mình xem Bảy Viên Ngọc Rồng vậy!

Giang Cần vui không chịu được, cất album ảnh đi, sau đó ăn sáng cùng Tần Tịnh Thu và Phùng Thế Hoa, rồi vẫy tay chào tạm biệt, lái chiếc xe minibus đến công trường xây dựng trung tâm thương mại Vạn Chúng.

Mục đích của hắn một là đến kiểm tra tiến độ dự án, mặt khác, Hà Mạn Kỳ hiện cũng đã đến Thượng Hải, hai ngày trước cô vừa tra điểm thi đại học, 631 điểm, đủ điểm vào Lâm Đại, Hà Ích Quân ngày nào cũng gọi điện thoại muốn ăn mừng, thúc giục cho Giang Cần không chịu được.

Khoảng 10 giờ sáng, Giang Cần đến công trường, phát hiện trung tâm thương mại Vạn Chúng ở Thượng Hải đã dựng xong khung, sừng sững uy nghi, diện tích chiếm đất vô cùng rộng lớn.

Hắn đội mũ bảo hiểm, đi vòng quanh công trường cùng một số kỹ sư giám sát công trình, vừa đi vừa gật đầu, khiến một số nhân viên hiện trường xì xào bàn tán.

- Đây là ai vậy?

- Cổ đông thứ hai của Tập đoàn Vạn Chúng.

- Trẻ như vậy đã là cổ đông thứ hai rồi? Trông cậu ta mới hơn hai mươi tuổi.

- Trên trang web của tập đoàn nói cậu ta năm nay 21 tuổi, sinh viên năm hai, là Ngôi sao học tập đầu tiên của Lâm Đại, đại diện doanh nhân trẻ thành phố Lâm Xuyên, vừa tra cứu xong.

Cảm giác làm công việc Internet và làm công nghiệp hoàn toàn khác nhau. Internet quá ảo diệu, như bong bóng, nhưng lúc này đây, nhìn tòa nhà cao tầng chọc trời do mình tạo ra, cảm giác dâng trào trong lòng thực sự không có cái gì sánh kịp.

- Công tác an toàn tại công trường nhất định phải được thực hiện tốt, các loại thiết bị an toàn cũng phải cử người chuyên môn kiểm tra định kỳ, ngoài ra, thời tiết dạo này khá nóng, tiền trợ cấp nhiệt độ cho công nhân phải được phát kịp thời.

Giang Cần từ trên bục cao đi xuống, vừa đi vừa nói với các giám đốc, giám sát phía sau.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!