Mượn thế này, Chu Chấn Hào lập tức mở miệng:
- Hiện tại chúng ta tài chính dư thừa, hơn nữa đoàn đội đã thành thục, cho nên tôi có một đề nghị, đó chính là trở về Thâm Quyến, lấy lại thị trường vốn thuộc về chúng ta.
- Thâm Quyến?
- Đến Thâm Quyến?
- Tài nguyên thương hộ Thâm Quyến không phải đã đóng gói và bán cho Nuomi rồi sao?
Hiện trường nghị luận sôi nổi, mà Diệp Tử Khanh cũng có chút kinh ngạc, không ngờ Chu Chấn Hào lại đột nhiêm đưa ra quyết sách này.
Nhưng Chu Chấn Hào cũng có lý do của mình, hơn nữa lý do này nghe cũng rất hợp lý.
Hiện tại, thị trường kinh đô xem như đã bị xâm nhập, nhưng bởi vì hạn chế của Lashou nên chưa thể mở ra cục diện, nhưng việc có thể đứng vững gót chân là bước then chốt để giành chiến thắng, dù sao vạn sự khởi đầu nan, hiện tại đầu đã mở xong, đằng sau không cần quá gấp.
Nhưng lúc này, đoàn đội phụ trách kinh đô đã thành thục, hơn nữa nhân số đông đảo, Chu Chấn Hào không hy vọng để cho những người này đóng tại chỗ để rồi hao tổn, nhất là sau chiến thắng suýt sao này. Khí thế mà bọn họ đánh đổi bằng mạng sống và tiền bạc một khi đã mất đi thì sẽ khó có thể lấy lại được.
Hơn nữa lúc trước vì cụt tay cầu sinh, bọn họ không thể không chắp tay nhường lại tài nguyên thương hộ ở Thâm Quyến, chuyện này Chu Chấn Hào vẫn luôn canh cánh trong lòng.
Dưới sự cân nhắc lợi hại, tại hội nghị, Chu Chấn Hào đề xuất một con đường phát triển.
Đó chính là trở lại Thâm Quyến, đoạt lại những gì đã mất.
Thực ra trong đoàn đội có rất nhiều người có ý nghĩ này, dù sao tư vị bị người cướp đồ là không dễ chịu, có thể lần nữa thu hồi nội địa tuyệt đối là một cơ hội tốt để bồi dưỡng quân tâm.
- Tử Khanh, em cảm thấy đề nghị của anh thế nào?
- Nhường tài nguyên Thâm Quyến vốn là kế tạm thời, hiện tại chúng ta đã vượt qua nguy cơ, thị trường bên kia nhất định phải thu hồi, chỉ là hiện tại làm có phải quá sớm hay không? - Diệp Tử Khanh nhịn không được hỏi ngược lại.
Thôi Y Đình đột nhiên nhìn về phía Diệp Tử Khanh:
- Căn cơ của Nuomi và Lashou còn ở Thâm Quyến còn chưa sâu, khó khăn không lớn lắm.
Chu Chấn Hào gật gật đầu:
- Y Đình nói rất đúng, không ra tay trước khi địch nhân cường đại, tương lai chúng ta rất có thể sẽ hối hận.
- Vậy…
- Vậy thì làm theo ý anh đi.
Diệp Tử Khanh mắt thấy Thôi Y Đình và Chu Chấn Hào đều có loại ý nghĩ này, cũng không hề ngăn cản, dù sao ở trong lòng bọn họ, thị trường Thâm Quyến vốn là của bọn họ.
Thôi Y Đình ngẩng đầu nhìn Chu Chấn Hào:
- Lần này ai sẽ đi?
Chu Chấn Hào đút hai tay vào túi, nhìn ra ngoài cửa sổ:
- Lần này, anh sẽ tự mình dẫn đội!
“…”
Sau khi hội nghị kết thúc, quyết sách trở lại Thâm Quyến chính thức thông qua, thời gian là thứ tư tuần sau, cũng chính là ngày 18 tháng này.
Trong vòng bốn ngày trước khi đi, Chu Chấn Hào phải định ra chiến lược thật tốt, dựa theo đặc điểm đoàn đội kinh đô để tiến hành bài binh bố trận, còn phải căn cứ vào tài nguyên thương hộ hiện có để tìm được một lối vào thích hợp, lấy thế lôi đình để mở thiên môn.
Mà Diệp Tử Khanh thì trở lại chung cư, bắt đầu đặt vé máy bay từ Thượng Hải đến Lâm Xuyên.
Thôi Y Đình ở bên cạnh nhìn thoáng qua, nhịn không được mà nghi vấn:
- Lúc này cậu quay về Lâm Xuyên làm gì?
- Lúc trước quay về Lâm Xuyên cầu đầu tư tớ từng thiếu người khác một bữa cơm, sau khi kế hoạch Thâm Quyến bắt đầu thì chúng ta phải tọa trấn Thượng Hải, phỏng chừng sẽ không trở về được, cho nên tớ định thừa dịp này trả lại bữa cơm này.
- Chính là Giang Cần mà cậu nói?
- Đúng vậy. - Diệp Tử Khanh gật gật đầu.
Thực ra ngày đó Giang Cần nói muốn cô mời lại bữa cơm chẳng qua là một câu nói đùa, mà Diệp Tử Khanh cũng biết đây là một câu nói đùa.
Nhưng đến giai đoạn này, cô lại vô cùng muốn trở về mời Giang Cần ăn một bữa cơm.
Tại sao?
Bởi vì câu nói kia, chị chỉ thích hợp làm một tiên phong, chứ không phải một người dẫn đường đủ tư cách.
Ngay lúc đó, khi nghe câu nói này, cô cảm thấy rất không phục, nhưng không có năng lực phản bác, dù sao khi đó bọn họ vừa mới vứt bỏ toàn bộ đoàn đội Thâm Quyến.
Nhưng bây giờ thì khác, bọn họ có một màn lội ngược dòng ngoạn mục, còn đạt được nguồn vốn đầu tư thứ hai, cho nên Diệp Tử Khanh muốn biết, liệu Giang Cần có vì vô lễ lúc trước mà cảm thấy xấu hổ hay không.
Nói tóm lại, đây là một bữa tiệc ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, chớ khinh thiếu niên nghèo.
Con gái mà, về khoản này quả thực mang thù này không gì sánh kịp.
- Tớ có thể đi với cậu không? - Thôi Y Đình đột nhiên mở miệng.
Diệp Tử Khanh hơi sửng sốt:
- Cậu cũng muốn đi à?
- Trước đây nghe cậu nói nhiều về y, hơn nữa Lưu Nhân cũng thực sự rất súng bái y. Lúc chúng ta mới lập trang web còn đặc biệt nghiên cứu về người này, nên tớ khá tò mò về y.
- Vậy thì đi cùng đi.