Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 884: CHƯƠNG 883: CHỚ KHINH THIẾU NIÊN NGHÈO

Ngày 14 tháng 8, Diệp Tử Khanh và Thôi Y Đình đi máy bay trở về Lâm Xuyên, hẹn Giang Cần ra ngoài ăn cơm.

Hai người ăn mặc tinh tế, một người mặc váy dài màu đen, một người mặc váy dài màu trắng, tóc dài xõa vai, mang theo một loại khí chất ngự tỷ của phụ nữ tinh anh đô thị, chỉ là kém tiểu phú bà một chút.

Ba người hẹn gặp mặt ở khách sạn quốc tế Long Khải, nhưng Giang Cần lại xuất hiện với bộ dạng xuề xòa trong chiếc quần đùi áo ngắn.

Thật ra thì Giang.Tế Châu.Ngạn Tổ.Cần vốn đã định tối nay sẽ bay về Tế Châu, dù sao công việc ở các thành phố đều đã xử lý xong, về nhà tận hưởng vài ngày sung sướng chẳng phải rất tuyệt sao?

Thế nhưng lúc xem tin tức, hắn bỗng lướt qua một tin tức như thế này, Tùy Tâm Đoàn gọi vốn lần hai được 10 triệu, sau đó chỉ vài ngày, Lashou gọi vốn lần hai được 20 triệu, Nuomi cũng gọi được 10 triệu USD.

Không đợi hắn suy nghĩ cẩn thận xem việc gọi vốn đột ngột trong giai đoạn này báo hiệu điều gì, thì Diệp Tử Khanh đã điện thoại đến, vì thế hắn lập tức đổi vé máy bay, trong đầu chỉ có một thanh âm.

Cô ấy đến, cô ấy đến, cô ấy đến với thông tin nội bộ.

Bởi vì trước đây khi gặp Diệp Tử Khanh, Giang Cần đã nói thẳng chị chỉ là một tiên phong tốt, nhưng tuyệt đối không phải là một người dẫn đường đủ tư cách.

Cho nên hắn biết, khi trận chiến thứ ba của tiểu tư bản bước vào giai đoạn trung kỳ, một khi Diệp Tử Khanh chiếm được ưu thế, nhất định sẽ quay lại mời hắn ăn bữa cơm này.

Bữa tiệc này, chỉ cần hắn giữ thái độ yếu thế, Diệp Tử Khanh sẽ cho hắn một số ám chỉ về việc bố trí giai đoạn sau.

- Giang học đệ, đã lâu không gặp.

- Diệp học tỷ, chị vẫn khỏe chứ.

- Giới thiệu với cậu một chút, đây là Thôi Y Đình, bạn hợp tác hiện tại của tôi, trước đây cô ấy cũng là sinh viên trường Lâm Đại của chúng ta, coi như là học tỷ của cậu.

Giang Cần nhìn Thôi Y Đình, phát hiện người phụ nữ này rất xinh đẹp, coi như là hoa khôi trường:

- Chào Thôi học tỷ.

- Chào học đệ. - Thôi Y Đình cũng bắt đầu dùng ánh mắt đánh giá hắn.

Nói thật, hình tượng của Giang Cần chênh lệch rất xa với tưởng tượng của cô, cảm giác chỉ là một sinh viên đại học bình thường, gần như không thể trùng khớp với hình tượng bày mưu nghĩ kế trong miệng Lưu Nhân.

Giang Cần ngồi xuống nhìn Diệp Tử Khanh:

- Thực ra lần trước mời chị ăn cơm chẳng qua chỉ là một câu nói đùa, không ngờ chị lại cho là thật.

- Thực ra vì thời gian gần đây không bận rộn, cho nên muốn trở về xem một chút.

- Không bận à? Nhưng tôi nghe nói thị trường mua nhóm hiện nay càng ngày càng sôi động, nghe nói một khu đô thị đại học cùng lúc xuất hiện 9 website triển khai chiến dịch tiếp thị trực tiếp, thị trường cạnh tranh gay gắt như vậy, mà Tùy Tâm Đoàn lại rảnh rỗi ư?

Diệp Tử Khanh bưng chén rượu mỉm cười:

- Những cuộc tranh giành nhỏ nhặt đó, chúng tôi không tham gia nữa, vì không có giá trị gì lớn. Mục tiêu hiện tại của chúng tôi là chuyển hướng sang Thâm Quyến, giành lại những gì đã mất.

Giang Cần sửng sốt một chút:

- Học tỷ, thủ đoạn cao minh thật.

- Tôi không muốn chỉ làm một tiên phong cấp tiến, tôi cũng muốn chứng minh tôi là một người dẫn đường đủ tư cách, học đệ cậu nghĩ sao? - Diệp Tử Khanh nhếch khóe miệng.

Giang Cần vội vàng a hùa a nịnh, nói đúng vậy đúng vậy, dường như hoàn toàn không nhớ câu nói không phù hợp làm người dẫn đường là do chính mình nói, sau đó bắt đầu nói chuyện về những chuyện trong trường.

Nào là giáo sư Nghiêm hôm qua gọi điện thoại, nói Phú Quý cắn rách ghế sofa của ông, bạn cùng phòng dẫn bạn gái về nhà, ngày nào cũng khoe khoang trên nhóm QQ… hắn tỏ ra là người vật vô hại, dường như chỉ là một sinh viên chưa bước ra khỏi cổng trường đại học.

Mãi đến khi ăn xong bữa cơm này, Diệp Tử Khanh mới cảm thấy tâm tình thoải mái hơn rất nhiều.

Không có gì sướng hơn việc cầm thành tích thực tế ra để chặn họng những kẻ nghi ngờ mình.

Cô sẽ vĩnh viễn nhớ ánh mắt vừa rồi của Giang Cần, ba phần xấu hổ, ba phần khẩn trương, còn có bốn phần che che giấu giấu.

Bấy lâu nay, cô vẫn canh cánh trong lòng về thất bại của trang web mua nhóm Cửu Huệ. Rốt cuộc nguyên nhân là do đâu? Chính là vì cô muốn chứng minh năng lực của bản thân.

Sự nghi ngờ ban đầu của Giang Cần đã đâm vào lòng cô, mà giờ phút này, cuối cùng cô cũng hãnh diện một lần.

Mà Thôi Y Đình cũng rất có thu hoạch, thầm nghĩ sinh viên đại học chính là sinh viên đại học, Lưu Nhân cũng không biết trúng tà gì, mê tín hắn như vậy.

Cùng lúc đó, Giang Cần lái xe rời khỏi Long Khải, tìm một ven đường dừng lại, sau đó gọi điện thoại cho Đàm Thanh.

- Thông báo cho khu đô thị đại học Thượng Hải một chút, thời gian gần đây không nên đeo bảng tên Lashou và Nuomi, dễ xảy ra phiền toái.

Đàm Thanh sửng sốt một chút:

- Thượng Hải làm gì có người Lashou và Nuomi, tại sao lại có phiền toái?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!