Giang Cần trầm giọng mở miệng:
- Sắp tới rồi.
- Bọn họ muốn đến Thượng Hải?
- Ừ, khả năng cao là tám mươi phần trăm, Thượng Hải có thể sẽ náo loạn một thời gian. Các cô đừng tùy tiện lộ mặt. Tùy Tâm Đoàn sắp sụp đổ rồi. Nhớ lấy, sau này dù cho đánh nhau dữ dội thế nào, cho dù trang bị rớt đầy đất, cũng tuyệt đối không được nhặt.
- Được… bye ông chủ.
Tuy không biết là vì sao, nhưng Đàm Thanh vẫn nhanh chóng truyền mệnh lệnh xuống, kế tiếp giữ nghiêm cửa nhà, không được ra vào.
Bọn họ đã quen phong cách của ông chủ, cũng tin tưởng quyết sách của ông chủ, chỉ cần ông chủ nói ra khỏi miệng, chuyện này nhất định sẽ phát sinh, không có bất kỳ nghi kỵ hay nghi ngờ gì.
Đây, ngay từ đầu chính là phong cách 208.
…
Chớp mắt đã đến ngày 18, Chu Chấn Hào mang theo kế hoạch chi tiết do chính tay mình vạch ra, dẫn dắt đội ngũ lao về Thâm Quyến.
Tùy Tâm Đoàn từ khi thành lập đến nay chưa từng chịu thiệt thòi lớn nào, chỉ có ở Thâm Quyến bị người ta chơi một vố, đây luôn là khúc mắc trong lòng y, mà mục đích của chuyến đi lần này chính là để san bằng khúc mắc này.
Cùng nâng ly, khí phách ngút trời, nam nhi có chí nên như vậy, ngày sau tung cánh bay cao trở về.
Trời tối vừa đến Thâm Quyến, cả đoàn tụ tập ăn uống, Chu Chấn Hào hơi say, hai tay chống lên cửa sổ, đón gió bên ngoài, trong lòng dấy lên một nguồn sức mạnh mãnh liệt, hòa quyện với sự phồn hoa dưới màn đêm.
Cùng lúc đó, Giang Cần đã từ Lâm Xuyên trở về Tế Châu, dự định tạm thời gác lại gánh nặng thần tượng, trở về nhà làm một cẩu nhi tử.
Lúc lái xe qua trường cao trung Thành Nam, hắn phát hiện trường đã bị gỡ bảng hiệu, trên cột tường đen kịt chỉ còn lại một mảng trắng rất rõ ràng, như thể màu sắc đã trốn tránh thời gian.
Có vẻ như sau khi tiễn đưa khóa học cuối cùng, trường cao trung Thành Nam đã thực sự chuyển đến khu trường mới như lời đồn trước Tết, có tòa nhà dạy học lớn hơn và sáng sủa hơn, nghe nói mỗi lớp học đều được trang bị hệ thống đa phương tiện.
Chỉ là Thành Nam như vậy, không còn là Thành Nam trong ký ức của bọn họ nữa.
Giang Cần chép chép miệng, quay đầu đi ra phố sau, rồi lái xe trở về gia viên Hồng Vinh.
Suốt thời gian qua, Phùng Nam Thư luôn đợi hắn, khi thấy Giang Cần về, đôi mắt vui vẻ của cô lấp lánh, sau đó từ khi hắn bước vào nhà liền bám theo hắn.
Từ cửa ra vào đến phòng ngủ, từ phòng ngủ đến phòng khách, từ phòng khách đến bàn ăn, cũng không nói chuyện, chỉ đi theo.
Đôi dép lê trên sàn nhà phát ra tiếng lạch cạch, như thể nhân vật chính trong trò chơi có một tiểu tinh linh như hình với bóng.
- Tiểu phú bà, cậu đợi một lát, cho mình đi vệ sinh trước đã được không?
- Ồ.
- Không được lén nhìn nha, hai chúng ta trong sạch, cũng chẳng có gì không thể cho người khác thấy, mình không khóa cửa đâu.
Sau khi ngoan ngoãn gật đầu, Phùng Nam Thư tiễn Giang Cần vào nhà vệ sinh, rồi nheo mắt đẹp một cách tinh nghịch.
“Phùng Nam Thư, mi là cái đồ hư hỏng.”
Cô lẩm bẩm một câu, sau đó đưa tay vặn tay nắm cửa nhà vệ sinh, nhưng vặn mãi không mở được, mới nhận ra Giang Cần lại lừa cô.
Một lúc sau, Giang Cần đi ra khỏi nhà vệ sinh, nhìn tiểu phú bà bằng ánh mắt chế giễu, sau đó rửa tay, véo một dấu tay màu hồng lên khuôn mặt trắng mịn của cô.
Đã là cô gái hai mươi tuổi rồi, sao lòng hiếu kỳ vẫn còn lớn thế? Hơn nữa còn ngốc nghếch, bảo không khóa cửa là tin thật, lỡ bên trong có kẻ xấu thì sao?
Giang Cần lau tay, ngồi xuống ghế sofa thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy tuy sofa ở phòng VIP, ở khách sạn vừa lớn vừa mềm mại vô cùng, nhưng vẫn không thoải mái bằng cái ghế sofa rách nát của mình.
- Gần đây cậu làm gì ở nhà?
- Ngủ, xem cậu họp, có đôi khi đến thư viện, còn đến nhà chú Cung lấy đèn bàn trước kia. - Phùng Nam Thư ngoan ngoãn trả lời.
Giang Cần khựng lại, xoay người nhìn cô:
- Nhà chú Cung ở đâu?
- Khu biệt thự vườn hoa, đại lộ Quan Lan, số 101.
- Thật sự cho chú ấy?
Lông mi Phùng Nam Thư run rẩy hai cái, mang theo một tia cố chấp mở miệng:
- Dù sao mình cũng không cần nữa.
Giang Cần nín thở:
- Bỗng nhiên mình hiểu tại sao lúc đó cậu có thể thoải mái cho mình vay tiền.
- Tại sao?
- Bởi vì cậu không xem tiền là tiền, quá bại gia.
Phùng Nam Thư hù khuôn mặt nhỏ nhắn:
- Mình không bại gia!
Giang Cần vươn tay kéo ba lô của mình lại:
- Mình đi Thượng Hải gặp thím cậu, còn lấy được ảnh chụp cậu khi còn bé.
- Khi mình còn bé?
- Ừm, rất nhỏ, mình định dùng để chọc mẹ.
Giang Cần kéo khóa kéo ra, đưa cho tiểu phú bà quyển album mà Tần Tịnh Thu cho hắn.
Phùng Nam Thư có lẽ đã lâu không nhớ mình còn một quyển album ảnh, thế là cô cầm trên tay ngắm nghía hồi lâu, bỗng mím môi, rồi quỳ trên ghế sofa, nhào vào lòng Giang Cần không nói lời nào.
Cảm nhận được cảm xúc tiêu cực ập đến đột ngột của đối phương, Giang Cần vừa giơ tay lên khựng lại, rồi tự nhiên buông thõng xuống, nhẹ nhàng vỗ về lưng tiểu phú bà.
Sờ thấy một cái khóa kim loại, đó là cảm giác đầu tiên của hắn, sau đó hắn tiện tay nhặt chiếc điều khiển từ xa bị ném trên ghế sofa, bật TV.