Truyền hình cáp trả phí quả thật lợi hại, hầu hết các kênh vệ tinh đều có thể xem được, trong đó có ba kênh đang phát quảng cáo cho trang web mua nhóm, từ điểm này có thể thấy bọn họ đã đốt gần cả tỷ cho kênh quảng cáo.
Đây là từ mùng một đến ba mươi tết a, số lượng còn tăng chứ không giảm, quả thực là giàu có không chịu được.
Nhưng tỷ lệ chuyển đổi và đầu tư của những quảng cáo này có thực sự tương xứng hay không, thì rất khó nói.
Ngày nay, những người kiên trì xem TV sẽ không nhanh chóng chấp nhận mua nhóm trên mạng, những người thích mua nhóm sẽ không xem TV mà là chơi máy tính, muốn dựa vào cách này để mở rộng quy mô, Giang Cần cảm thấy quá khó khăn.
Với tình hình hiện tại, đội ngũ nhân viên tiếp thị địa phương hoàn thiện nhất là Multi-group, tiếp theo là Tùy Tâm Đoàn, các trang web khác không coi trọng việc tiếp thị trực tiếp, chỉ cho rằng quảng cáo mới là chìa khóa, trong đó một nửa số tiền gần như là bị lãng phí.
Sau một lúc lâu, Giang Cần nhận ra Phùng Nam Thư trong lòng đang khẽ nhúc nhích, sau đó áp sát hơi thở ấm áp vào cổ hắn, rõ ràng là muốn lén lút trồng dâu tây.
Giang Cần thản nhiên giơ tay lên, trong nháy mắt chặn bước tiến công của tiểu phú bà.
- Trồng ở trường chưa đủ à? Về nhà cũng muốn trồng dâu tây?
- Mình chỉ trồng một cái thôi. - Phùng Nam nhìn hắn với ánh mắt trông mong.
Giang Cần dùng ánh mắt ngăn cản suy nghĩ phá vỡ tình bạn của cô:
- Tiểu phú bà, hút cái này nếu hút không tốt sẽ bị tắc máu, mình liền toi đời.
Đang nói chuyện, chiếc đồng hồ cổ đối diện bỗng vang lên tiếng chuông leng keng, Giang Cần lập tức bế tiểu phú bà xuống, rút một tấm ảnh từ album ra đặt trên bàn.
Một lúc lâu sau, Viên Hữu Cầm về tới nhà, vừa thay giày đã nhìn thấy tấm ảnh trên bàn.
Ngay từ đầu bà còn có chút nghi hoặc, nhưng nhanh chóng nhận ra được trên ảnh chụp là ai, lập tức phát ra một tiếng "Ai nha", như nhặt được bảo bối mà cầm lấy tấm ảnh.
Giang Cần không nhịn được hé răng:
- Mẹ, con về rồi đây!
- Ừm.
Giang Cần sửng sốt một chút, cau mày tiếp tục mở miệng:
- Mẹ, con vừa từ Lâm Xuyên về, trên đường chưa ăn cơm, giờ hơi đói rồi.
Viên Hữu Cầm cầm ảnh quan sát hồi lâu, lúc này mới vô thức quay đầu lại, lúc nhìn thấy Giang Cần thì có chút kinh ngạc:
- A, con trai, sao con về rồi?
Giang Cần: …
- Về khi nào? Có đói không?
“…”
Ngay lập tức, Viên Hữu Cầm liền nhíu mày, thầm nghĩ thằng nhóc thúi này thật vất vả mới về nhà một chuyến, như thế nào ngay cả một lời cũng không nói, thế là tức giận:
- Không đói thì lát nữa đừng ăn!
Giang Cần: ???
Ông chủ Giang xoay xẩm mặt mày, con nói rồi mà, còn nữa, tình mẫu tử của con đâu? Nửa năm con mới về có mấy ngày, tình mẫu tử đâu?
Lúc này lực chú ý của Viên Hữu Cầm lại trở về tấm ảnh, khuôn mặt nghiêm túc vừa rồi lại đổi thành mỉm cười:
- Nam Thư lúc nhỏ thật đáng yêu, còn thiếu một cái răng, đây chắc chỉ tầm bảy tám tuổi đi, bất quá tấm ảnh này là từ đâu tới?
- Mẹ, con đi Thượng Hải khảo sát thị trường, ảnh chụp là thím Phùng Nam Thư cho con, bảo con mang về cho mẹ xem bộ dáng khi còn bé của cô ấy.
Viên Hữu Cầm mặt mày hớn hở, lại cầm ảnh lên xem kỹ thêm vài lần:
- Còn ảnh nào khác không?
Giang Cần khoát tay:
- Không, hết rồi.
Viên Hữu Cầm có chút luyến tiếc, quay người vào bếp bắt đầu nấu cơm.
Giang Cần nhét album ảnh vào cặp sách, thầm nghĩ lần này mình phải lấy gan chó liều mạng, chỉ bằng cuốn album ảnh này, nhất định phải nâng cao vị thế của mình ở trong nhà!
Nửa tiếng sau, thức ăn đã được nấu xong. Đừng nhìn Viên Hữu Cầm ngoài miệng hay chê bai Giang Cần, nhưng bà vẫn không ngại vất vả nấu bốn món một canh, coi như là tẩy phong trần cho con trai.
Bà nhìn ra, thằng con ngỗ nghịch này dạo này chắc chắn không dễ dàng gì, không những gầy đi mà còn rám nắng nữa.
- Con đến nhà thím Nam Thư mà có mang quà không?
- Có chứ, lần đầu tiên đến, không mang quà thì sao được.
- Gặp chú của Nam Thư không? Thế nào rồi?
- Cũng được, hai bố con uống đến nửa đêm, trò chuyện khá vui vẻ.
Viên Hữu Cầm thoáng yên tâm, sau đó đưa tay xoa xoa tóc Phùng Nam Thư, thầm nghĩ coi như đã định rồi nhỉ? Hẳn coi như đã định rồi nhỉ?
Lúc này tiểu phú bà cũng ngẩng đầu nhìn mẹ Giang, lộ ra một nụ cười sung sướng, còn nhịn không được lắc lắc cổ tay một cái.
Từ khi trở về từ Lâm Xuyên, cô đã vội vàng đeo lên món đồ truyền gia của nhà họ Giang, mỗi ngày đều phải lắc lư một vòng, vui vẻ không thôi.
Cô càng như vậy, Viên Hữu Cầm càng thích cô, như lời Giang Cần nói, chính là bị thu phục hoàn toàn.
Bất quá…
Đến cùng thì, chú thím cũng không phải là bố mẹ, mặc dù người mẹ đó là mẹ kế.
Tuy nhiên, lo lắng này nhanh chóng bị Viên Hữu Cầm gạt ra sau đầu, bởi vì hai người này mới chỉ học năm hai, lo lắng chuyện này còn quá sớm, hơn nữa bọn họ còn có thể học lên cao học.