Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 887: CHƯƠNG 886: PHÙNG NAM THƯ VỪA HƯ VỪA NGỐC (2)

Nghĩ tới đây, Viên Hữu Cầm nhịn không được ngẩng đầu lên:

- Đúng rồi Giang Cần, việc học của con thế nào rồi? Có thể thi nghiên cứu sinh không?

- Thi? Mẹ không cần mặt mũi à, hiệu trưởng không cho con tuyển thẳng cao học con không đồng ý đâu. - Vẻ mặt Giang Cần ngang ngược.

Viên Hữu Cầm cười lạnh:

- Con cứ khoác lác đi, mẹ nhìn con suốt ngày vênh váo, cái cúp kia của con mẹ còn không biết lấy về bằng cách nào.

- Mẹ, mẹ đừng có nghi ngờ con mãi được không, Ngôi sao học tập đầu tiên của Lâm Đại! Con là con nhà người ta!

Giang Cần lộ ra biểu tình kiêu ngạo, đặt đũa xuống định đi sô pha, kết quả bị Viên Hữu Cầm kêu một tiếng, chỉ có thể trở về ngoan ngoãn rửa chén.

Lúc này Viên Hữu Cầm đã thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi làm, dặn dò Giang Cần mang chăn phơi trên ban công vào nhà và dọn dẹp phòng bảo mẫu.

Chờ sau khi làm xong những việc này, đã là hai giờ chiều, chăn bị ánh mặt trời phơi qua lỏng lẻo mềm mại, nằm lên phá lệ thoải mái, lại mở điều hòa như vậy, quả thực như mộng như ảo.

Xong xuôi những việc này cũng đã hai giờ chiều, chiếc chăn được phơi nắng mềm mại, ấm áp, nằm lên vô cùng thoải mái, bật thêm điều hòa nữa thì quả thực như mộng như ảo.

Lúc này tiểu phú bà cũng đến, vung dép lê, cũng bò lên giường của hắn, vẻ mặt cao lãnh nói muốn chơi ở đây một lát.

Giang Cần mím môi, thầm nghĩ đây không phải đơn giản là như mộng như ảo nữa rồi, đây quả thực là sống mơ mơ màng màng.

Giường ở phòng bảo mẫu vốn là không lớn, nhưng hai người nằm lại vừa vặn.

Giang Cần ở tư thế dựa lưng vào vách tường phía đông, còn Phùng Nam Thư thì nửa ngồi ở vị trí đầu giường, vẻ mặt ngoan ngoãn kiều kiều.

Căn phòng này trước đây ít được sử dụng, chỉ để cất đồ lặt vặt. Nhưng có lẽ vì sợ mùa hè quá nóng, thông gió lại không tốt, cho nên Viên Hữu Cầm thừa dịp Giang Cần chưa trở về, còn đặc biệt lắp một máy điều hòa Haier.

Khả năng làm lạnh của chiếc điều hòa mới quả thực rất mạnh mẽ, chỉ một lúc sau, nhiệt độ trong phòng đã giảm xuống đáng kể.

Gió mát thổi vù vù liên tục, mang lại một chút mát mẻ và thoải mái cho mùa hè nóng bức.

Giang Cần nằm dài trên giường với tư thế vô cùng hoang dã, tay cầm chiếc điện thoại cũ kỹ loay hoay một hồi. Bỗng nhiên, hắn ngẩng đầu lên và phát hiện Phùng Nam Thư đang cong một chân trắng ngần, lắc lư qua lại trước mặt mình, tỏa ra hương thơm nồng nàn.

Hôm nay, cô mặc một chiếc áo thun in hình chú gấu bông màu trắng và quần short trắng. Một chân co lại, một chân vắt lên, cô đang đọc một cuốn sách truyện thiếu nhi có tên "Truyền thuyết về chú khỉ máy". Đôi chân cô khẽ đung đưa theo vô thức, những ngón chân hồng hào như những viên ngọc bích tròn trịa.

Ngón tay Giang Cần dừng lại, đột nhiên cảm thấy điện thoại thật vô nghĩa.

“?”

Tiểu phú bà đang mải mê đọc sách bỗng nhận ra tiếng ấn phím đã ngừng. Cô ngơ ngác ngẩng đầu lên nhìn, phát hiện Giang Cần đang như một con mèo ngốc nhìn thấy cây gậy chọc mèo, ánh mắt dõi theo bàn chân của cô, không ngừng lay động.

Hiện tại Phùng Nam Thư đã hỏng lắm rồi, vì thế lén lút đưa chân đến bên miệng Giang Cần.

Kết quả bốp một tiếng, mu bàn chân của cô đã bị đánh một cái, sau đó "A" một tiếng, nhanh chóng rụt lại.

Câu cá đúng không?

Ánh mắt Giang Cần nghiêm túc nhìn cô, phát hiện ánh mắt tiểu phú bà nhảy ra phía ngoài, dáng vẻ mình không biết, không phải mình làm.

Hai người cứ thế, ở trong căn phòng nhỏ xíu chả làm gì cả buổi chiều. Ngoại trừ việc uống nước và đi vệ sinh, hai người chẳng muốn rời khỏi không gian chật hẹp này cho dù nhìn thấy cảnh hoàng hôn ngoài cửa sổ.

Dòng chảy thời gian ẩn hiện trong từng biến đổi của ánh sáng, đặc biệt là vào khoảnh khắc hoàng hôn. Bóng tối len lỏi vào căn nhà, lúc mờ ảo, lúc sẫm đen, như thể mặt trời đang lao vun vút về phía chân trời.

Không biết từ lúc nào Phùng Nam Thư đã cọ tới, dán vào Giang Cần, truyện cổ tích trong tay cũng đã xem hơn phân nửa.

Lúc này, Giang Cần cũng buông điện thoại xuống, mơ mơ màng màng theo cô xem từ giữa truyện. Hắn có chút không hiểu, nhưng lại bất ngờ có thể xem tiếp.

Mà khoan hãy nói, tuy quyển sách được dán nhãn là sách đọc kinh điển dành cho học sinh tiểu học, tuy nhiên việc nó phù hợp với học sinh tiểu học hay không còn khó nói, nhưng lại bất ngờ phù hợp với sinh viên đại học.

Giang Cần co chân trái, lắc lắc cổ, thay đổi tư thế thoải mái, ánh mắt định nhìn câu tiếp theo, lại phát hiện sách bỗng nhiên khép lại.

- Không xem nữa?

- Đi tiểu, trở về xem tiếp.

Phùng Nam Thư xuống giường, kéo dép lê ra khỏi cửa phòng, thừa dịp này, Giang Cần cầm quyển sách kia lên, dự định xem trước một đoạn.

Bởi vì tốc độ đọc của tiểu phú bà hơi nhanh, hắn theo không kịp, mỗi một trang chỉ xem được hai đến ba câu.

Hả?

Sao lại viết tệ vậy?

Giang Cần lật hai cái, cảm thấy có chút khó hiểu, sau đó lại khép sách lại nhìn tên sách, thầm nghĩ không sai, đây không phải là quyển sách vừa rồi sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!