Thẳng đến mấy phút sau, Phùng Nam Thư lộc cộc đi vào, một lần nữa bò lên giường, dán sát bên cạnh hắn, quyển sách này mới không hiểu sao lại xem hay, quả thực thần kỳ.
- Cậu có thấy cuốn này hay không?
- Khi nãy ngồi bên kia thì không, nhưng giờ thì hay rồi.
Phùng Nam Thư nói chuyện, lại cầm sách lại, mở ra rồi dời sách đến gần Giang Cần. Cô cho rằng mức độ thú vị của quyển sách này có liên quan đến vị trí ngồi.
Rất nhanh, một quyển truyện cổ tích đã được xem xong, hoàng hôn cũng đến thời khắc rực rỡ nhất.
Tiểu phú bà nhìn ánh tà dương hoàng hôn xuyên thấu qua song cửa sổ lưu lại một bóng nghiêng trên tường trắng, đôi mắt bị nhuộm thành màu đỏ rực rỡ, ngay cả lông mi cũng rực rỡ như tơ vàng.
Khung cửa sổ phòng bảo mẫu vốn không lớn, nhưng bóng rơi trên tường lại bị phóng đại gấp đôi, đóng khung hai người vào trong trời chiều trước khi mặt trời lặn.
Giang Cần nhìn ngũ quan tinh xảo mà linh động của Phùng Nam Thư, ánh mắt dừng ở đôi môi đỏ mọng no đủ của cô, bỗng nhiên phát hiện một bí mật một khi bị công bố ra là có thể khiếp sợ thế giới.
Thì ra không chỉ là 207 và rừng phong là vùng trũng đạo đức, ngay cả phòng bảo mẫu nho nhỏ của nhà họ Giang bọn họ cũng trũng.
- Giang Cần.
- Hả?
- Cho tỷ tỷ xem điện thoại dự phòng.
Phùng Nam Thư nhìn bức tường trắng phía trước, vẻ mặt cao lãnh truyền đạt mệnh lệnh.
Giang Cần nheo mắt lại:
- Tiểu phú bà, hôm nay mình đâu có chọc cậu, cậu tốt nhất đừng chọc mình.
Nghe được câu này, Phùng Nam Thư khẽ khàng rì rầm, sau đó nhẹ nhàng nép vào lòng Giang Cần, chậm rãi nhìn màn đêm dần bao trùm bầu trời, lòng tràn đầy niềm vui và sự bình yên.
Những ngày sau đó đều na ná nhau, một đại gia sở hữu khối tài sản gần cả tỷ không ra ngoài chinh chiến thương trường, một mỹ nhân tuyệt sắc không ra ngoài khuynh đảo chúng sinh, hai người thu mình trong nhà cùng nhau làm trạch nam trạch nữ.
Cùng nhau xem TV, cùng nhau đọc sách, cùng nhau chơi 4399.
Nếu sau khi chiến cuộc trên thị trường mua nhóm kết thúc, có truyền thông đến phỏng vấn Giang Cần, hỏi hắn, trong thời kỳ mua nhóm sôi động nhất, điều gì là quấy nhiễu Giang tổng nhất?
Giang Cần sẽ kể rằng, hồi đó đang là kỳ nghỉ hè, tôi và Phùng Nam Thư chơi game "Lửa và Nước" trên trang web 4399. Vấn đề khiến tôi đau đầu nhất lúc bấy giờ là làm thế nào để Phùng Nam Thư hiểu trò chơi này cần phải phối hợp nhịp nhàng, chia nhau hành động chứ không phải cứ mãi điều khiển nhân vật của mình đi theo nhân vật của tôi.
Hơn nữa, trong Bleach vs Naruto, điều quan trọng là chúng ta phải chiến đấu với nhau, một chọi một. Chứ không phải là cậu điều khiển giết Sasuke của cậu rồi cùng Kurasaqi của tôi bảo vệ lẫn nhau.
……
Ngày 28 tháng 8, cách khai giảng mấy ngày.
Giang Cần cuối cùng cũng dẫn Phùng Nam Thư ra khỏi cửa, dẫn cô đi cắt tóc, ăn lẩu, thuận tiện đi dạo sở thú.
Quy hoạch khu vực thành phố mới đã bắt đầu, cải tạo khu vực thành phố cũ cũng đang diễn ra sôi nổi. Tế Châu ngày nay thực sự thay đổi từng ngày, có rất nhiều kiến trúc đường phố, chỉ vài năm nữa sẽ không còn nhìn thấy được nữa.
Ông chủ Giang đặc biệt dẫn tiểu phú bà đến những nơi đó chụp ảnh lưu niệm.
Phùng Nam Thu nhớ mãi món mì xào lòng mà cô đã ăn lần trước ở cổng trường cao trung Thành Nam, còn muốn ăn lại một lần nữa. Chỉ tiếc là cùng với việc Thành Nam di dời, giờ đây không biết quán ăn đó đã đi đâu mất rồi.
Sự phát triển của xã hội, sự thay đổi của thời đại, luôn hy sinh một số thứ mang theo tình cảm, điều này không thể ngăn cản.
- Giang Cần, điện thoại của cậu rung rồi.
“?”
Giang Cần cúi đầu nhìn đũng quần một cái, thầm nghĩ làm sao có thể, mình đang nhớ bạn cũ, đây là một hoạt động tinh thần thuần khiết, cũng không phải đang nghĩ sắc sắc.
Sau đó hắn liền nhìn thấy Phùng Nam Thư mở túi xách ra, lấy chiếc Nokia đã tróc sơn của hắn, trên màn hình hiển thị số điện thoại của Đàm Thanh ở Thượng Hải.
Không ngoài dự đoán của Giang Cần, thời gian gần đây, các trang web mua nhóm lớn đều có động thái rất lớn.
Trong đó, Nuomi và Lashou mỗi bên cử một đội ngũ chuyên nghiệp đến Thượng Hải, hai ngày qua đã dựng lều trại, trên phố cũng xuất hiện nhiều tờ rơi và áp phích khác biệt, hơn nữa hai trang web này đều giảm giá 40%.
Thậm chí tên của Lashou và Nuomi đã bắt đầu xuất hiện trên một số chương trình phát thanh giao thông và kênh truyền hình địa phương.
Mà Multi-group thì đã chuẩn bị từ sớm, đã rút lại những chiếc minibus dò xét ở bên ngoài và đồng thời tiêu hủy hai thẻ nhân viên.
- Ông chủ, thật sự bị cậu nói trúng rồi, nhưng tại sao hai trang web này lại đột nhiên nhắm vào Thượng Hải?
- Cạnh tranh thị trường bình thường không liên quan đến ân oán tình thù, cho dù cạnh tranh tuyến đầu gay gắt đến đâu, các ông chủ ngồi lại với nhau vẫn có thể uống rượu, khoác lác, đây gọi là cách cục, nhưng Tùy Tâm Đoàn đến Thâm Quyến thì lại trực tiếp làm sai.
Giang Cần giơ di động lên nói:
- Lashou đã đào đi cả một đội ngũ thị trường của Tùy Tâm Đoàn, đây vốn dĩ là mối thù không đội trời chung, không có khả năng hòa hoãn, nhưng lúc này Tùy Tâm Đoàn không nên đến Thâm Quyến.