Virtus's Reader

Vào buổi tối đêm khuya thanh vắng, đèn trong phòng họp chi nhánh Thượng Hải của Tùy Tâm Đoàn vẫn sáng choang.

Bởi vì chiến dịch marketing điên cuồng của Nuomi và Lashou trong mấy ngày nay mà người tiêu dùng của Tùy Tâm Đoàn đang điên cuồng giảm đi, số lượng đơn đặt hàng ở nền tảng đã giảm xuống 0 độ rồi, một khi giảm xuống nữa thì sẽ rơi về tình trạng trước khi huy động vốn.

Cùng lúc đó, trung tâm dịch vụ khách hàng mới thành lập của Tùy Tâm Đoàn mỗi ngày đều nhận được vô số cuộc gọi.

Những người gọi điện tới không phải là để hỏi tư vấn về gói dịch vụ hay là đặt dịch vụ mà để trả lại các phiếu mua hàng mà họ đã tích lũy trước đó.

Bởi vì sau khi thị trường Thượng Hải có xu hướng ổn định thì độ giảm giá của Tùy Tâm Đoàn liền không còn nhiều nữa, mức giảm 40% ban đầu dần dần quay về mức giảm 30 – 20%.

Suy cho cùng, trong một thị trường không có đối thủ thì việc đốt tiền để mang lại lợi ích cho người tiêu dùng sẽ là một việc làm ngu ngốc.

Vậy nên các phiếu giảm giá hiện có trong tay người tiêu dùng của Tùy Tâm Đoàn cơ bản chỉ giảm giá hai hoặc ba mươi phần trăm.

Nhưng so với phiếu giảm nửa giá của Nuomi vừa mới tung ra, với cả giảm giá trên hai hay bốn mươi phần trăm của Lashou khiến phiếu giảm giá của Tùy Tâm Đoàn ngay lập tức khiến mọi người cảm thấy không vừa ý nên ngày càng có nhiều yêu cầu hoàn lại phiếu giảm giá.

Ngoài ra, trước đây họ đã bán một loạt phiếu giảm giá vàng vào 1/5, thời hạn ba ngày, chủ yếu là vì mượn thị trường tiêu dùng trong 1/5 để thể hiện sức tiêu thụ và lượng người tiêu dùng lớn mạnh của Tùy Tâm Đoàn, nhưng có nhiều người mua xong lại không canh thời gian nên dẫn đến việc hết hạn.

Nguyên tắc của Tùy Tâm Đoàn chính là không chịu trách nhiệm đối với phiếu giảm giá đã hết hạn nhưng bởi vì tình trạng hỗn loạn yêu cầu hoàn tiền trong vài ngày qua mà nhiều khách hàng có phiếu giảm giá đã hết hạn cũng yêu cầu hoàn tiền.

Diệp Tử Khanh và Thôi Y Đình lúc này mỗi ngày đều đang nghĩ kế sách để trấn an khách hàng, ngoài trừ lúc đi vệ sinh ra thì hoàn toàn không rời khỏi phòng họp này.

Lưu Nhân vốn dĩ tới chơi với cô bạn thân, kết quả lúc này thì vui rồi, trở thành người phục vụ mua cơm cho hai người họ.

Tám giờ tối, Lưu Nhân xách hai phần cơm đến phòng họp, nhìn thấy môi Diệp Tử Khanh đã trắng bệch thì không khỏi thở dài.

- Tình hình sao rồi?

- Lượng người tiêu dùng vẫn tiếp tục giảm xuống, trung tâm chăm sóc khách hàng mỗi ngày đều có rất nhiều đơn hoàn tiền.

Lưu Nhân để hộp cơm lên trên bàn rồi nhìn chằm chằm vào máy tính:

- Bọn họ có thể giảm giá thì chẳng lẽ các cậu lại không thể sao? Các cậu không phải vừa mới huy động được 10 triệu USD sao?

Diệp Tử Khanh xoa xoa thái dương, ngẩng đầu lên nhìn cô bạn thân:

- Thị trường Thâm Quyến có nền tảng yếu nên cần nhiều kinh phí hơn, bọn tớ rất khó có thể đối đầu trực tiếp với họ, nếu háo thắng đối đầu mà không cẩn thận thì sẽ bị thiêu chết mất.

- Nhưng nếu không đánh thì không phải sẽ...

- Cho nên tớ với Y Đình không phải là đang suy nghĩ cách tốt hơn sao.

Diệp Tử Khanh cố rặn ra một nụ cười rồi sau đó mở hộp cơm ra, nhìn thấy cà chua và trứng bên trong thì liền khen ngon.

Nhưng Lưu Nhân có thể nhìn ra trong ánh mắt cô bạn mình lúc này đang có một bóng đen nặng trĩu.

Ăn cơm tối xong, Diệp Tử Khanh đề xuất ra ngoài hóng gió một lát, Thôi Y Đình cũng chịu áp lực đến mức không thở nổi cho nên cũng gật đầu đồng ý. Ba người họ cứ thế mà đi xuống dưới lầu tìm đại một cái ghế dài trong công viên.

Gió đêm vào mùa hè thoang thoảng không mạnh, khi thổi qua sẽ thấy rất dễ chịu.

Con đường mòn trong công viên cỏ cây um tùm, một nhóm người chạy bộ vào ban đêm đều đeo tai nghe, dưới ánh đèn đường mờ ảo, họ chạy ngang qua rồi dần dần khuất vào trong màn đêm.

Bên cạnh có tiếng ve kêu, đối diện thì có tiếng ếch nhái, nếu như tâm trạng không tệ thì Diệp Tử Khanh cảm thấy dù ngồi ở đây một tiếng đồng hồ cũng không thành vấn đề.

Nhưng vào lúc này đây, cảm giác mệt mỏi của cô không hề giảm mà trái lại còn tăng thêm.

Thực tế, cô đến bây giờ vẫn có hơi không thể chấp nhận được rốt cuộc vì sao Tùy Tâm Đoàn vừa mới ra khỏi hố này thì lại rơi vào hố khác như thế chứ, quả thật là hố nối tiếp hố mà.

Sớm biết như vậy thì bọn họ đã không nên tham gia vào chiến cuộc ở Thâm Quyến mà nên tăng cường đầu tư để trực tiếp phá bỏ ràng buộc ở Kinh đô.

Đáng tiếc là sự tổn thất ở thị trường Thâm Quyến đã ảnh hưởng đến bọn họ nên cảm thấy mình phải lấy lại những gì đã mất, thế là nóng lòng muốn lấy lại, nhưng ai biết rằng điều đó sẽ nằm trong kế hoạch của đối thủ.

- Thật ra thì tôi đã cạn ý tưởng rồi.

Lưu Nhân: ?

Diệp Tử Khanh nhếch khóe miệng:

- Mỗi ngày tôi ở trong phòng họp chỉ là vì để khiến bản thân cảm thấy mình đang còn cố gắng, từ đó giảm bớt nỗi lo trong lòng thôi.

Thôi Y Đình sau khi nghe thấy câu này thì ấn đường liền cau chặt lại:

- Tử Khanh, chúng ta vẫn chưa tới giai đoạn đó mà, đừng nói như thế.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!