Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 893: CHƯƠNG 892: HỌC TỶ, BÁN ĐI

- Lần này không giống như lần trước, lần trước chúng ta vẫn còn có tài nguyên thương nhân ở Thâm Quyến để đặt cược, nhưng bây giờ con đường của hai chúng ta đều đã bị lấp kín rồi. Giang Cần nói đúng, thị trường toàn quốc thật sự không đơn giản như tôi nghĩ.

Lưu Nhân ngẩng đầu lên nhìn Diệp Tử Khanh một cái, một lúc lâu sau thì nói:

- Tử Khanh, đi hỏi ý kiến Giang Cần thử đi.

Nghe thấy câu này, Diệp Tử Khanh hơi ngẩn người ra.

Ánh mắt Thôi Y Đình hơi kỳ lạ:

- Tôi từng gặp Giang Cần rồi, chỉ là một sinh viên bình thường thôi, toàn nói chuyện linh tinh về chuyện trong trường học thôi, cái gì mà dắt chó đi dạo, yêu đương gì đó, cậu ta có thể giúp được chúng ta cái gì chứ?

Lưu Nhân không muốn tranh cãi với cô ấy, vẫn tiếp tục khuyên răn cô bạn thân:

- Nếu không thì cứ thử xem sao, còn nước thì còn tát mà? Nói không chừng phương thuốc dân gian lại có thể chữa bệnh nặng đấy.

- Vẫn là… bỏ đi.

Diệp Tử Khanh lắc đầu.

Cách đây không lâu, cô vừa mời Giang Cần đi ăn tối, còn diễu võ dương oai trước mặt người ta, nói rằng cô phải làm một trận lớn, còn nói bản thân là một người dẫn đường đạt tiêu chuẩn gì đó, bây giờ kêu cô đi hỏi cậu ta, cô không biết giấu mặt đi đâu.

Hơn nữa, cô không cho rằng Giang Cần có thể có cách gì hay.

Bởi vì như cậu ta đã từng nói, thị trường toàn quốc không phải là chơi như thế này, đó là một môi trường hoàn toàn khác với thị trường khu vực.

Bây giờ Diệp Tử Khanh đã hiểu, cô cũng sắp bị kiệt sức bởi kiểu tấn công trong sáng ngoài tối cả ngày lẫn đêm này, nhưng Giang Cần có thể làm được sao? Nếu làm được thì chẳng phải cậu ta đã tự mình làm từ lâu rồi?

- Đi thôi, tôi muốn trở về ngủ một giấc, mấy ngày nay mệt mỏi quá rồi.

Nghe thấy câu này, Thôi Y Đình không khỏi nhìn cô ấy một cái, cô cảm nhận được cảm giác vì kiệt lực mà trở nên bất cần trong giọng điệu của Tử Khanh.

Cô vốn còn muốn nói an ủi mấy câu, nhưng sau khi nghĩ lại, cảm thấy bản thân cũng không có cách nào, vậy nên an ủi cũng chẳng có ích gì.

Cô dập điếu thuốc dành cho nữ (loại nhỏ dài) trong tay, đeo túi xách rồi theo cô ấy trở về căn hộ.

Tuy nhiên, sự mất mát của một người chung quy cũng chỉ là nhất thời chứ không phải là mãi mãi, qua đến ngày hôm sau, Diệp Tử Khanh đã lấy lại tinh thần chiến đấu sau một giấc ngủ ngon.

Và cô cũng bắt đầu xem xét lại đề nghị của Lưu Nhân, có phải nên gọi cho Giang Cần hỏi một chút không?

- Tử Khanh, cô sao thế?

Diệp Tử Khanh nhìn thấy Thôi Nhất Đình đến đi làm:

- Tôi đang suy nghĩ về đề nghị tối qua của Lưu Nhân.

- Đi hỏi Giang Cần xem nên làm thế nào?

Diệp Tử Khanh gật đầu, sau đó lấy điện thoại di động từ trong túi ra, do dự một lúc lâu rồi nhấn nút gọi.

Nhìn thấy cảnh này, Thôi Y Đình không nói gì, lần trước cô và Diệp Tử Khanh đã gặp Giang Cần, ấn tượng duy nhất của cô về cậu sinh viên năm hai đó chính là chỉ được cái hào nhoáng bên ngoài và cái danh hão, nhưng nếu cậu ta có thể làm dịu được mối lo âu của Diệp Tử Khanh thì cũng coi là có ích.

Rất nhanh cuộc gọi đã được kết nối, lúc này Giang Cần đang ngồi xổm trước cổng trường đại học Lâm Xuyên, ngắm mấy đàn em xinh đẹp vừa mới nhập học cùng với Đổng Văn Hào và Lộ Phi Vũ.

Nhìn đôi chân ngọc thon dài đung đưa trước mặt, ba người cảm thấy khá tự hào vì mình là sinh viên đại học.

Khi Diệp Tử Khanh gọi điện đến, Giang Cần cũng không quá ngạc nhiên, bởi vì hắn biết rất rõ Tuỳ Tâm đoàn đã xảy ra chuyện gì.

- Học đệ, dạo này vẫn ổn chứ?

- Vậy ổn a học tỷ, tôi vừa mới quay lại trường, đang định xem trước kiến thức trong sách giáo khoa trước khi chính thức khai giảng, chọi chết bọn họ.

Nghe thấy lời này, Đổng Văn Hào và Lộ Phi Vũ không khỏi liếc ông chủ một cái, trong lòng thầm nghĩ ông chủ thật sự dám mở miệng nói ra lời bịa đặt này a.

Ở đầu bên kia điện thoại, Diệp Tử Khanh cân nhắc một lúc:

- Cậu... Thấy thế nào về thị trường mua nhóm hiện nay?

- Vô cùng đẫm máu, không dám nhìn.

“?”

Giang Cần đứng dậy, dựa thân cây:

- Học tỷ có chuyện cần tìm tôi à? Hay là có lời gì cứ nói thẳng đi?

Diệp Tử Khanh và Thôi Y Đình nhìn nhau, sau đó mới nói một lượt về tình hình bị tấn công tứ phía hiện tại rồi hỏi hắn có đề xuất gì không.

Giang Cần trầm mặc hồi lâu, cuối cùng cười nhẹ một tiếng:

- Đề xuất thì quả thật là có một cái, hơn nữa chắc chắn có thể giải quyết được tình thế khó khăn của các chị hiện tại.

- Thật hay giả vậy?

- Thật đó, nhưng có thể chị sẽ không thích nghe đâu.

Giang Cần mím môi, không lòng vòng mà nói thẳng:

- Học tỷ, bán nó đi.

Diệp Tử Khanh hơi sững sờ:

- Bán cái gì?

- Bây giờ hãy quyết định bán Tuỳ Tâm Đoàn đi, tranh chấp vừa mới bắt đầu, định giá công ty của các chị còn rất cao, hẳn là có thể bán ra với giá tốt, như vậy có thể giải quyết được khoản nợ, nói không chừng còn kiếm được thêm một khoản nhỏ, nhưng nếu chị vẫn dây dưa vào tiếp, đợi đến khi thị phần lại giảm thêm chút nữa thì chị chỉ có lỗ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!