Lashou vốn luôn chiến thắng vang dội, lại thảm bại tại đây, vội vã tháo chạy, quay đầu đi nơi khác, chẳng khác nào chó nhà tang.
Hơn nữa, nơi đây vốn là địa bàn chủ lực của Nuomi, trước khi các cô bán đi nguồn tài nguyên thương gia ở Thâm Quyến, Nuomi chính là phát triển ở khu vực này.
Nhưng sau khi quay lại Thượng Hải, Nuomi không chọn nơi quen thuộc nhất để làm điểm đột phá, ngược lại hoàn toàn né tránh những khu vực này, chứng tỏ họ từng thất bại ở đây, thậm chí không muốn trải qua thất bại một lần nữa.
Nhìn lại con phố sầm uất này, nhìn bảng xếp hạng khổng lồ kia, Thôi Y Đình vẫn không thể liên kết những chuyện này với Giang Cần mà cô gặp ở khách sạn Long Khải ngày hôm đó.
Sinh viên năm hai đó, miệng đầy những câu "mẹ nó", "má nó", làm sao hắn có thể làm ra những chuyện này?
- Đây không thể nào là tác phẩm của Giang Cần, có lẽ cậu ta đã đem bán Multi-group rồi. - Thôi Y Đình nghĩ đến một khả năng.
- Sẽ không, trước kia tớ định mua Multi-group, cậu ta không bán.
Thôi Y Đình xua con ruồi trước mặt đi:
- Hay là cậu gọi điện hỏi thử?
Diệp Tử Khanh suy nghĩ một chút:
- Hỏi thế nào? Hỏi học đệ đến Thượng Hải triển khai kinh doanh à?
- Cứ dùng thân phận học tỷ đối với học đệ, nói là chúng ta đến chơi Lễ hội ẩm thực, đột nhiên nhìn thấy Multi-group, hỏi cậu ta chuyện gì xảy ra.
“…”
Diệp Tử Khanh suy nghĩ hồi lâu, đưa tay từ trong túi móc ra điện thoại, gọi cho Giang Cần.
Điện thoại nhanh chóng kết nối, bên trong vẫn là giọng nói quen thuộc, mang theo chút lười biếng tùy hứng, chút không đếm xỉa.
- Học đệ, đang làm gì vậy?
- Đang sơn móng tay cho người ta, học tỷ có chuyện gì không?
Diệp Tử Khanh nhếch khóe miệng:
- Hôm nay đi dạo chơi, đột nhiên phát hiện ra một nơi rất thú vị, là một Lễ hội ẩm thực, cậu có biết không?
Thanh âm Giang Cần đột nhiên bén nhọn:
- Học tỷ còn tâm trí đi dạo à? Xem ra tình hình đã ổn định rồi?
“…”
Diệp Tử Khanh không hiểu sao bị tạt một gáo nước lạnh, chỉ cảm thấy khó thở.
Thôi Y Đình nhịn không được, cầm lấy di động của Diệp Tử Khanh:
- Học đệ, Lễ hội ẩm thực ở khu đô thị đại học Thượng Hải là cậu tổ chức à? Mảng kinh doanh bên này cũng do cậu làm hả?
- Bị hai chị phát hiện rồi. - Thanh âm Giang Cần từ từ vang lên:
- Bây giờ mua nhóm hot như vậy, mà hai người ngày nào cũng khoe khoang trước mặt tôi, một sinh viên đại học bình thường như tôi nào chịu nổi cám dỗ như vậy, cho nên đành phải ra tay thôi
- Không phải cậu nói là không dám tham gia vào thị trường toàn quốc, sợ bị ăn đến xác không còn mà?
- Bây giờ tôi vẫn không dám làm thị trường toàn quốc, chỉ dám làm ở thị trường đại học này thôi, định kiếm một mẻ rồi chuồn. Thị trường toàn quốc quá khủng khiếp, nếu tôi tham gia, có lẽ còn không kiên trì được lâu bằng hai người, trò chơi này chỉ có người chiến thắng mới được tất cả, chẳng lẽ tôi còn có thể thắng đến cuối cùng sao?
Lời vừa dứt, trong tai nghe của Giang Cần đột nhiên vang lên tiếng thổi phù phù.
Diệp Tử Khanh nhếch khóe miệng:
- Được rồi học đệ, vậy không quấy rầy cậu sơn móng tay nữa.
- Chào học tỷ, liên lạc sau.
- Tạm biệt.
Sau khi cúp điện thoại, Diệp Tử Khanh trầm mặc hồi lâu, bỗng nhiên nhìn về phía Thôi Y Đình:
- Cậu có phát hiện không? Học đệ còn tỉnh táo hơn cả chúng ta.
……
Đêm đến, Lâm Đại vừa trải qua cơn mưa, mang theo bầu không khí thanh tịnh như "rừng núi sau cơn mưa rào", cảm giác mùa thu ùa về trong buổi tối.
Giang Cần được Diệp Tử Khanh coi là kẻ thanh tỉnh duy nhất trong thế gian đang ôm bạn tốt mềm mại thơm tho của mình làm ổ trên sô pha phòng 207, tập trung chăm chút xem bộ phim “Cừu vui vẻ và sói Xám: Hổ Hổ Sinh Uy” tải từ web lậu Torrent về.
Hiện tại bộ phim hoạt hình gốc đã làm mưa làm gió trong thị trường Manga và Anime, chỉ riêng mấy phụ kiện ăn theo thôi đã có giá trị hơn cả bộ phim rồi, mà bộ phim điện ảnh phần tiếp theo của nó còn nổi tiếng hơn nữa, từ năm ngoái đến năm nay đâu đâu cũng thấy có người xem phim này.
Lúc này tiểu phú bà đang rúc trong lòng hắn xem phim chăm chú đến mức không chớp mắt lấy một cái, đôi chân trắng như tuyết ngọc ngà đạp lên bàn trà bên cạnh, bên trên là lớp sơn móng chân màu đỏ mới sơn.
Nói chứ bản thân Phùng Nam Thư cũng là kiểu ngự tỷ mạnh mẽ chân dài eo thon, cộng thêm cả cái mặt nữa thì càng ngự.
Song hiện tại cô trở nên linh động hơn trước và còn có thêm khí chất lạnh lùng nổi bật hơn.
Sau khi xem phim được một lúc lâu, Phùng Nam Thư bỗng điều chỉnh tư thế lại một chút, đôi mắt xinh đẹp nhìn chằm chằm vào cổ Giang Cần, hơi thở ấm áp cũng dần tiến gần lại yết hầu Giang Cần.
Tiếp đó cô âm thầm nhỏm lên trên nhưng còn chưa kịp đụng vào thì cô đã bị Giang Cần đè đầu lại.
- Không được mút. - Giang Cần ra vẻ lạnh lùng.
- Mình đã mút đâu.
- Không phải đến khi cậu mút mà mình mới nói thì muộn rồi à?
Phùng Nam Thư phồng má rồi lại rúc vào trong lòng hắn trông giống hệt như cô bé phụng phịu với người lớn vì không được cho kẹo.