Giang Cần nhìn cô một lúc:
- Sao cậu cứ thích mút mình vậy? Cổ mình ngọt lắm hả?
- Rõ ràng là cậu cũng thích mút mình mà.
Phùng Nam Thư vừa nói vừa nhìn xuống chân như đang ám chỉ gì đó, ngón chân ngọ nguậy nhẹ nhàng trông cực kỳ linh hoạt.
Giang Cần ho khan một tiếng, thầm nghĩ phải tìm thứ gì đó cho cô mút một chút chứ như này mãi thì chắc chắn hắn sẽ lại thỏa hiệp với cô thôi.
Dạo này lão Tào cứ ngơ ngơ ngáo ngáo, chắc chắn là bị Đinh Tuyết mút rồi.
- Hết phim rồi kìa Giang Cần, chúng ta xem năm thỏ đi.
Phùng Nam thư đột nhiên duỗi tay chỉ về phía màn hình, lúc ấy Giang Tình mới phát hiện ra bộ phim đã kết thúc, trên màn hình cũng chỉ còn lại danh sách những thành viên trong đoàn phim và lời cảm ơn đang trượt xuống không ngừng.
Tiểu phú bà cũng thông minh thật, biết sau năm dần là năm thỏ, biết đọc vanh vách dần thỏ thìn tị luôn.
Giang Cần đứng dậy tắt TV đi:
- Bộ điện ảnh này phát hành năm 2009, còn bộ phát hành trong năm thỏ vẫn còn đang quay mà, bao giờ ăn tết mới xem được.
- Vậy thì xem năm sửu đi, sửu sửu sinh uy.
- Cái gì cũng sinh uy đúng không? Bé sửu cũng không dám sinh uy, nếu bé sửu sinh uy cả đời thì cậu có mà khóc ra nước mắt.
Phùng Nam Thư: ?
Giang Cần duỗi tay nhặt áo khoác của mình lên:
- Đi thôi, sau này có cơ hội mình sẽ cho cậu xem bé sửu sinh uy.
Phùng Nam Thư thấy Giang Cần đang mặc quần áo thì cũng biết là khoảng thời gian vui vẻ hôm nay đã kết thúc rồi, cho nên cô từ từ vòng qua từ sô pha rồi giang tay để hắn mặc áo khoác cho mình.
Từ khi quen Giang Cần, đặc biệt là sau khi nghiện Giang Cần thì tiểu phú bà đã không còn mua quần áo có khóa kéo nữa rồi, chỉ thích quần áo có nút thắt thôi.
Hơn nữa bộ đồ đó có càng nhiều nút càng tốt, có bộ nào toàn nút thắt từ trên xuống dưới mới tuyệt.
Lần trước khi cô đi mua đồ trong phố buôn bán với Cao Văn Tuệ đã thấy một cái áo khoác có tận hai đường để thắt nút, lúc ấy cô nhất quyết phải mua cho bằng được không thì không chịu rời nửa bước.
Giang Cần cũng nghiêm túc cẩn thận thắt nút từ đầu đến chân cho cô như bình thường, hơn hai năm nay vẫn vậy không hề có chút mất kiên nhẫn nào.
Sau khi ra khỏi 207 Giang Cần bảo Phùng Nam Thư khóa cửa lại còn bản thân thì lượn qua 208 cách vách nhìn thì đã thấy 208 đen ngòm từ lâu rồi.
Từ sau khi Multi-group khởi động kế hoạch toàn quốc thì Ngụy Lan Lan, Đàm Thanh và Tô Nại đều đã lần lượt nộp đơn xin thực tập ngoài trường, gần đây còn càng ra ngoài nhiều hơn, mà Lô Tuyết Mai cũng đi Thượng Hải nên giờ không khí trong 208 giờ đã không còn sôi động như trước.
Giang Cần cũng không có tâm lý không thấy nhân viên tăng ca là khó chịu như mấy ông sếp khác mà chỉ cảm thấy bản thân như góa phụ già côi cút vậy, càng nghĩ càng thấy bản thân đáng thương.
- Ca ca, đi thôi.
Lúc này Phùng Nam Thư đã khóa cửa xong và vẫy tay với hắn.
Giang Cần đi lại gần cô ngay lập tức rồi nhét tay cô vào trong túi áo mình:
- Cậu thấy bộ phim “Hổ Hổ Sinh Uy” vừa nãy thế nào? Có muốn đi công viên giải trí chơi chút không.
Nội dung bộ phim này là quá trình cố gắng phá hủy công viên giải trí xa hoa của làng cừu của hổ Thái Tuế, vì là làm cho trẻ con xem nên tuyến cốt truyện cũng khá đơn giản thôi nhưng mà công viên giải trí ở trong phim cũng được khắc họa không tệ lắm.
Ngoài dự đoán, Phùng Nam Thư lắc đầu từ chối:
- Không, không đi công viên giải trí.
- Đến cả cái xe lắc lắc mà cậu cũng thích ơi là thích, giờ lại không muốn đi công viên giải trí hả?
- Mình đã trưởng thành rồi, không thích mấy trò trẻ con như vậy nữa đâu. - Phùng Nam Thư lạnh lùng như một chị gái ngầu lòi.
Giang Cần ồ lên một tiếng:
- Mai mình đi ngồi xe lắc lắc đấy, cậu có muốn đi không?
- Bao giờ?
“…”
Khi đưa Phùng Nam Thư rời khỏi căn cứ khỏi nghiệp Giang Cần bỗng nhận được cuộc điện thoại của Cao Văn Tuệ, đầu bên kia bảo là bọn họ đang ăn khuya, Giang Cần có muốn qua ăn chung không.
Chiều nay Giang Cần mới ăn được tí nitrocellulose, phenol formaldehyde resins, ethyl acetate, ethanol, toluene, dibutyl phthalate, tri-o-tolyl phosphate thành ra giờ cũng hơi đói bụng nên hắn quyết định quay xe đi ăn khuya.
(*) Chú: Chất liệu trong sơn móng tay
Lúc này đã là chín rưỡi tối nên trong nhà ăn cũng chỉ có lác đác vài người, đến cả đèn bên ngoài cũng đã bị tắt một nửa cho đỡ tốn điện, cả khung cảnh đều mờ mờ ảo ảo.
Phạm Thục Linh cũng ở đó, cô đang ôm một quyển đề để thi lên thạc sĩ, xem ra là định chuẩn bị cho kỳ thi lên thạc sĩ đây mà.
Đây mới là con đường phát triển bình thường của sinh viên nè, mấy người ngày nào cũng đi mày mò mấy vụ làm ăn mà không thèm lên lớp buổi nào như Giang Cần mới là kẻ kỳ lạ.
- Trễ thế này rồi mà nhà ăn vẫn còn cơm à?
- Đặt bên ngoài đấy, Multi-group ship, cơ mà lỡ đặt hơi nhiều nên giờ mới không ăn hết.