Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 907: CHƯƠNG 906: MÚT NỮA SẼ CHẾT (2)

Giang Cần ngồi xuống nhón một miếng ngó sen đút cho Phùng Nam Thư, hắn nở nụ cười xán lạn khi nhìn thấy cô nhai nhai hai cái như một con thỏ nhỏ.

Phùng Nam Thư ngơ ngác nhìn hắn, sau khi tự hỏi một lúc lâu thì cô vẫn không hiểu nổi Giang Cần đang cười cái gì, nhưng lại cảm thấy nụ cười của hắn không có ý tốt nên đã duỗi tay đẩy mặt hắn sang một bên.

Mà lúc này Cao Văn Tuệ cũng vừa mới gặm xong một cái chân gà, cô lau tay vài cái rồi mới nói:

- Giang Cần, gần đây có người gọi cho tôi tự xưng là nhà xuất bản muốn xuất bản quyển sách kia của tôi.

- Xuất bản cái gì? Bộ tiểu thuyết lung ta lung tung kia của cậu á?

- Đúng vậy, người đó cả câu chuyện của tôi cũng không tệ lắm, có thể sẽ bùng nổ doanh thu.

Giang Cần cười ha hả, thầm nghĩ mẹ nó giờ dân cắn đường OTP đã muốn thống trị địa cầu rồi đúng không? Mẹ nó còn xuất bản nữa chứ:

- Nhà xuất bản nói với cậu thế nào?

Cao Văn Tuệ móc điện thoại ra xem lại lại tin nhắn:

- Người kia bảo tôi phải nhanh chóng viết thêm 20 nghìn từ nữa rồi đặt cọc 30 nghìn tệ, sau đó ngồi nhà chờ nửa năm nữa là sách ra lò rồi.

- Còn bắt cậu cọc tiền nữa hả? Lừa đảo chắc luôn.

- Người kia bảo tôi chỉ cần cọc 30 nghìn tệ thôi là có thể nhận được một nửa tiền lãi bán hàng rồi, nhưng bọn họ cũng có thể chi ra 100 nghìn tệ để mua đứt bản quyền của tôi, nhưng mà tôi vẫn thấy phương án đầu tiên thích hợp với tôi hơn.

Giang Cần liếc cô một cái:

- Cậu có 30 nghìn tệ hả?

Cao Văn Tuệ vỗ vỗ túi tiền, kiêu ngạo đến mức chu mỏ:

- Tôi làm cho tiệm trà sữa của cậu lâu như vậy rồi chẳng lẽ không có nổi ba mươi nghìn tệ sao?

- Đệt, cậu kiếm được bao nhiêu lời từ tôi rồi?

- Thi thoảng tôi ngon ngọt xíu là Nam Thư còn cho tôi thêm tiền thưởng nữa kìa.

Nghe vậy Phùng Nam Thư bỗng ngẩng lên:

- Ca ca, cậu đừng nghe Cao Văn Tuệ nói bậy.

Giang Cần xua xua tay, thầm nghĩ mấy thứ lung tung rối loạn gì vậy trời:

- Chuyện xuất bản không nên gấp gáp đâu, hiện tại số lượng từ trong truyện cậu quá ít, đợi tôi bảo bên hậu kỳ làm việc chút đã rồi tính, giờ bên Miểu Miểu cũng đang có một hợp đồng xuất bản đây mà còn đang bị tôi ngăn lại kia kìa, vẫn chưa đến thời điểm thích hợp.

- Vậy thôi vậy.

- Sau này xuất bản chắc chắn phải chỉnh sửa lại nội dung cho phù hợp, nếu cậu không muốn mất nhiều công sức vào việc tu sửa quá thì đừng có viết mấy cảnh từ dưới cổ trở xuống.

Cao Văn Tuệ nhìn hắn, cực kỳ mờ mịt:

- Cảnh từ dưới cổ trở xuống là cái gì cơ?

- Tự giác ngộ đi.

Giang Cần đút cho Phùng Nam Thư một miếng ớt cay rồi cầm lấy một cái đùi gà rút xương.

Cao Văn Tuệ vẫn không hiểu nên quay qua Phùng Nam Thư:

- Sao lại không thể viết cảnh từ dưới cổ trở xuống vậy?

Tiểu phú bà cũng ngơ ra một lúc sau đó dời mắt xuống dưới, cuối cùng dừng lại ở chân mình.

Ăn xong, hắn về ký túc xá thì thấy Tào Quảng Vũ, Nhâm Tự Cường và Chu Siêu đang tụ lại chơi bài, vừa thấy Giang Cần về lão Nhâm đã bắt hắn thế chỗ mình ngay lập tức rồi đi gọi điện thoại cho Lâm Lâm yêu dấu của mình.

Yêu đương thời sinh viên cũng chỉ có vài chủ đề nói chuyện mà hôm nào cũng phải gọi một cuộc cho nhau mới ngủ được, dính nhau như sam ấy.

Lúc trước lão Tào cũng chìm trong giai đoạn này, thường thường trốn trong chăn gọi điện thoại cả đêm cho Đinh Tuyết, đến mức số tiền miễn phí ban đầu trong thẻ điện thoại trường cũng cho không đủ cho bọn họ.

- Sắp đến trung thu rồi đấy, tôi với lão Nhâm đều định đưa người yêu ra ngoài chơi, lão Giang đi không?

- Lão Chu đi không?

Chu Siêu ném hai lá Q ra:

- Tôi có người yêu đâu, đi để ăn cơm chó à.

Giang Cần liếc y một cái, mặt hiện lên vẻ khinh thường:

- Tôi cũng có người yêu đâu, hai cẩu độc thân chúng ta làm bạn với nhau thì còn sợ bọn kia cái lông chim.

- Cậu không đưa Phùng Nam Thư đi chơi à?

- Nếu tôi đi thì chắc sẽ đưa cậu ấy đi thôi, cậu ấy hơi dính người.

Khóe miệng Chu Siêu run rẩy:

- Tôi không muốn ăn cơm chó nhưng mà Giang ca nè, cơm bạn tốt của cậu còn có uy lực mạnh hơn cơm chó gấp mấy lần đấy.

Giang Cần vỗ vỗ đùi mình, không quan tâm đến lời khịa kháy của y:

- Năm ba rồi, cũng không còn được ở cùng nhau bao nhiêu cái trung thu nữa đâu, muốn đi thì đi thôi.

- Thế thì cả phòng đi thi làm nghiên cứu sinh của trường là được rồi, đến lúc ấy lại đi xin được ở cùng một ký túc xá.

- Cậu á? Kiểu sinh viên ăn chơi bất cần như cậu còn dám tham vọng thi lên thạc sĩ ấy hả? - Giang Cần lộ ra vẻ mặt không thể tưởng tượng được.

Tào Quảng Vũ cười khẩy một cái rồi cũng cãi lại không chút yếu thế:

- Ừ ha, tôi cũng quên mất bình thường lão Giang còn không thèm lên lớp nữa mà, thế sao mà có duyên được với nghiên cứu sinh chứ.

- Ừ, đúng là để tôi thi thì không đậu đâu nên bên phía nhà trường đang định đặc cách cho tôi luôn rồi.

- Vãi ò, dựa vào cái gì chứ?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!