Giang Cần nhe răng cười:
- Hết cách rồi, đó là giá trị của nhãn hiệu đấy.
Chu Siêu đặt bài lên bàn:
- Giờ Giang ca đã là người nổi tiếng của Lâm Đại rồi, nhờ cậu ta nên tỷ lệ trúng tuyển của Lâm Đại mới cao lên một tầm cao mới, cho nên chắc vụ được tuyển thẳng cũng có thể là thật.
Giờ phút này Tào Quảng Vũ mới cảm nhận được mặt tối của xã hội một cách sâu sắc nhất.
Mẹ nó, số lần lão Giang lên lớp còn ít hơn số lần y giả vờ khoe khoang nữa mà con mẹ nó lại là ngôi sao học tập, con mẹ nó còn được tuyển thẳng, thế giới này có còn luật pháp không vậy?
Đánh bài xong, bọn họ xếp hàng đi rửa mặt rồi ai về giường nấy, ai chui ổ chăn nấy.
Nhâm Tự Cường quấn bản thân thành con nhộng để nói mấy lời âu yếm ngọt ngào với Vương Lâm Lâm, Tào Quảng Vũ quấn bản thân thành con nhộng để lên mạng nói mấy chuyện trẻ em dưới mười tám tuổi không được nói với Đinh Tuyết, Chu Siêu quấn bản thân thành con nhộng vì đang đọc dở đoạn cao trào của tiểu thuyết mạng, tất cả đều bừng bừng nhiệt huyết, hận không thể phi thăng ngay tại chỗ.
Giang Cần đi ra từ phòng vệ sinh liếc qua ba con nhộng thì cảm thán đúng là đám sinh viên vô tri này đều tự có niềm vui của riêng mình.
Hắn cất chậu rửa mặt xuống gầm bàn rồi mở máy tính ra bắt đầu xử lý mail công việc, sau đó lại luyện cơ bụng vài lần đến tận khuya mới bò lên giường thở phào một hơi thật dài.
Làm ông chủ cũng chẳng dễ dàng gì, ngoại trừ có nhiều tiền hơn chút thì chẳng có gì vui cả.
Hắn ngủ một mạch tới chín giờ sáng hôm sau mới xuống giường, sửa soạn đơn giản lại một chút rồi gọi Đổng Văn Hào và Lộ Phi Vũ đi cùng mình với trung tâm thương mại Vạn Chúng, tới đó ba người họ đi thang máy lên thẳng tầng năm.
Qua khoảng thời gian tuyển dụng lần này thì bộ phận kỹ thuật của Multi-group đã mở rộng tới năm mươi ba người, nhiều hơn cả nhân số của bộ phận marketing và bộ phận kinh doanh cộng lại.
- Sao nhiều người thế này? - Đổng Văn Hào cực kỳ ngạc nhiên.
Giang Cần cười mỉm:
- Hồi đăng ký là đăng ký công ty công nghệ thông tin mà, lập trình viên chỉ là bề mặt thôi nhưng tuyển nhiều hơn thì cũng có hại gì đâu, đỡ cho hai năm sau lại bị bóp cổ.
Lộ Phi Vũ ngó vào trong nhìn một vòng:
- Chị Tô Nại đâu rồi?
- Giờ cô ấy đang khai phá bên khu Cảnh Uyển, ngày ngày đạp xe đi làm nên chắc giờ… Vẫn còn ở trên đường ấy.
- Aizz, không phải cô ấy thi lấy bằng rồi à?
Giang Cần vừa nghe được ba chữ “thi lấy bằng” thì vui ra mặt:
- Tô Nại trượt sát hạch hai, tôi bảo để tôi giúp cô ấy đi cửa sau nhưng cô ấy còn không vui cơ, cũng có cái tôi của chính mình đấy, nhưng mà không phải thi bằng lái xe chỉ cần có tay là được rồi à?
Lộ Phi Vũ: …
- Làm sao vậy? Sao mặt như có bệnh lý hư thận thế này?
Đổng Văn Hào ho khan một cái:
- Phi Vũ cũng thi trượt bài sát hạch 2 hai lần, đều chết ở đoạn đỗ xe.
Giang Cần phải thốt lên lợi hại:
- Không sao không sao, làm việc chăm chỉ, cố gắng dâng hiến thanh xuân cho xí nghiệp là sau này tôi tìm tài xế cho anh luôn.
Mắt Lộ Phi Vũ sáng lên:
- Ông chủ, cậu muốn tìm tài xế cho tôi thật hả?
- Không, tôi sẽ cho anh lái xe nhiều lên cho đỡ nhàn, tôi sẽ tận tay dạy anh đỗ xe.
- …
Lúc ba người đang nói chuyện thì có mấy lập trình viên tiến tới chủ động chào hỏi, chào lãnh đạo một câu.
Thật ra những lập trình viên mới được tuyển vào cũng không mấy quen biết ba người, dù sao thì bọn họ cũng mới vào làm không lâu mà lại còn không làm việc cùng một chỗ nữa thì muốn làm quen cũng không có cơ hội.
Nhưng lúc thấy thẻ bài trên ngực Đổng Văn Hào và Lộ Phi Vũ thì bọn họ cũng biết đám người này là lãnh đạo rồi.
Vì dù là bộ phận kỹ thuật, bộ phận marketing hay bộ phận kinh doanh thì chữ trên thẻ sẽ là Multi-group, mà những người có tư cách đeo thẻ bài có số 208 đa phần đều thuộc tầng lớp lãnh đạo trung tâm, nói thô ra thì là những người ở bên trên.
Ví dụ như vị giám đốc trẻ tuổi của bọn họ trên thẻ cũng chỉ có ba số 208 vô cùng giản dị tự nhiên nhưng tràn đầy bá đạo.
Vụ này cũng không phải do Giang Cần cố ý làm vậy, thật sự gì trong một năm nay hắn vẫn luôn bận rộn phát triển hiệp hội thương mại Lâm Xuyên với Kim Ti Nam nên hắn cũng không quan tâm đến mấy vụ thống nhất thẻ bài nhỏ nhặt như này.
Mà hiện tại Multi-group cũng chưa có bộ phận nhân sự chính thức mà đều được Nhạc Trúc và Bảo Văn Bình của Vạn Chúng quản lý thay nên nó đã trở thành vấn đề trong quá khứ.
Nhưng mà giữ lại cách xưng hô là 208 cũng không phải không có chỗ tốt, ít nhất là có thể khiến mọi người đều biết công ty còn có một tổ chức lãnh đạo thần bí, có thể góp một phần nào đó vào sức ảnh hưởng của lãnh đạo xuống bên dưới.